Thursday, June 30, 2016

[Film Review] The Italian Job - Phi vụ ở Ý - 1969


PHI VỤ Ở Ý
Michael Caine, Noel Coward, Benny Hill...

Phim tội phạm hài hước về một băng nhóm người Anh, dưới sự chỉ đạo của một bố già ngồi trong tù, tổ chức cướp một chuyến xe chở nửa tấn vàng ngay trên đường phố Turin, Ý, bằng cách tạo ra một vụ kẹt xe.

IMDB:
http://www.imdb.com/title/tt0064505/

MEDIA INFO:
The.Italian.Job.1969.m720p.BluRay.x264-BiRD
Format : Matroska
File size : 2.35 GiB
Duration : 1h 39mn
Video : AVC
Resolution: 1280x544
Audio: AC3
Language : English
Subtitle: Vietnamese



Hình ảnh:











[Book Review] Ba ơi, Mình đi đâu? - Où On Va, Papa?

Mình nhìn thấy cuốn sách này trong một lần lên Tiki tìm sách, thoạt đầu cứ nghĩ nó là cuốn sách gì đó liên quan tới game show "Bố ơi mình đi đâu thế" nổi đình nổi đám.



Mình mới chập chững làm bố, giá bìa sách lại rất rẻ thế nên mình chọn mua mà chẳng nghĩ ngợi gì. Vẫn chỉ hình dung ra câu chuyện của những đứa bé đang lớn với những ông bố của chúng, đầy sự hiếu động, ngộ nghĩnh và vui thích.

Nhưng mình nhầm, hoàn toàn nhầm. Có lẽ chưa bao giờ có sự nhầm lẫn nào nhiều cảm xúc đến thế!

Ngay khi sách vừa về, mình mở sách và nằm cạnh con gái, định đọc to cho bé nghe cùng. Nhưng chỉ vừa đọc được những dòng đầu tiên, thì mình hiểu ra vấn đề, chợt thấy nghèn nghẹn, mình không thể đọc to thành tiếng thêm nữa. Chỉ lặng lẽ đọc và nhiều lần giấu vợ lau nước mắt



Thà rằng Jean-Louis Fournier kêu ca, than vãn về sự bất hạnh của đời mình, về sự thiệt thòi của các con mình thì lại là một nhẽ khác, chắc mình vẫn thương cảm nhưng sẽ không bị day dứt nhiều như thế.

Một giọng điệu trào phúng, viết về hai đứa con tật nguyền với đầy đủ ngôn từ hài hước nhất - Và vì rằng không thể mua sách tặng con do chúng không biết đọc, ông đã viết sách về con để giữ lời hứa tặng sách cho con...

“Để các con khỏi bị bỏ quên và không chỉ là tấm hình ghim trên thẻ khuyết tật; để viết trên giấy trắng mực đen những điều thầm nghĩ mà ba chưa từng thổ lộ cùng ai và nhất là để xin lỗi các con đã ra đời không được vuông tròn”



Giải GIẢI THƯỞNG FEMINA 2008, lúc tác giả 70 tuổi là một sự công nhận về tài năng của ông, nhưng hơn hết chính là sự đồng cảm của người đọc giành cho ông, một người cha bất hạnh - người mà như ông viết cuộc đời ông có tới "hai ngày tận thế"

Mình không muốn viết kỹ hơn về nội dung sách, để các bạn có thể tìm đọc với đầy đủ cảm xúc nhất - Không cần đoán trước, không phải chuẩn bị tâm lý. Chỉ là đọc mà thôi.

Mình chỉ muốn nói thêm rằng - Với chúng ta, những ông bố bà mẹ - Chúng ta có những đứa con ra đời bình thường và khỏe mạnh - đấy đã là điều quá đỗi hạnh phúc và lớn lao. Hãy biết trân trọng! Và rằng, trí tuệ, tài năng, tiền bạc... hay bất kỳ điều gì khác đều không thay đổi được số phận. Nhưng chúng ta có thể lựa chọn cách để đối diện với những hoạn nạn khi số phận lựa chọn chúng ta.

Hãy đọc cuốn sách này ngay khi có thể!

 

Wednesday, June 29, 2016

Bố và Con và Chiếc giường!

Đợt rồi được xem bộ tranh vẽ "Cha và Con gái" của Snezhana Soosh đáng yêu quá, mình cũng có cô con gái dễ thương lắm :), bé đang tuổi bắt đầu chập chững, hiếu động vô cùng. Thế là viết mấy câu họa tranh cho vui :3

Con còn bé cỏn con
Bố lênh khênh bụng bự
Giường rộng mét sáu mươi
Con chiếm hơn một nửa

Đêm bố nằm xích ra
Sợ vương con còn nhỏ
Con lại càng ngoan cố
Dồn bố tận mép giường

Con ngày một lớn khôn
Giấc ngủ rất hiếu động
Đặt con nằm chỗ rộng
Đêm con lăn khắp giường

Chỉ mong con say ngủ
Bao nhiêu bố cũng nhuờng
Nhà mình nay còn chật
Nhưng đầy ắp yêu thương.


 

Cuối tuần.

Mình rất thích những buổi sáng cuối tuần.
Phòng ngủ của mình có cửa sổ hướng Đông Bắc, nắng sớm vào rất dịu, quanh nhà đầy cây và chim hót miên man. 
Không ai đi làm vào cuối tuần. Mình cũng thế, mình ngủ nướng.
Vợ mình dậy và làm việc nhà rất khẽ, rón rén để tránh làm mình thức giấc.
Không còn gì thư thái hơn...

Thế rồi.... con gái mình thức giấc!


[Film Review] - The Great Escape (1963)

Mình vốn mê phim. Đặc biệt là World war 2 và Western. Cơ bản là phim cũ. Lâu lâu lại lôi ra xem lại. Bây giờ chia sẻ với mọi người xem cùng cho vui :) - Nguồn: Cinemasaigon (QKK)




CUỘC ĐÀO THOÁT VĨ ĐẠI
Steve McQueen, James Garner, Charles Bronson...

Dựa theo một câu chuyện có thật thời Thế chiến thứ hai. Một nhóm các tù binh chiến tranh Đồng minh gốc không quân, vì thành tích nhiều lần đào thoát được lính Đức gom chung vô một trại tù mới thành lập mà theo họ là "bất khả đào thoát". Nhưng các sĩ quan đồng minh đã tiến hành một kế hoạch đào thoát vĩ đại với mục đích đưa hơn 250 người trốn ra ngoài.
IMDB:
MEDIA INFO:
Format : Matroska
File size : 3.11 GiB
Duration : 2h 52mn
Video : AVC
Resolution: 1280x544
Audio: AC3
Language : English
Subtitle: Vietnamese
Hình ảnh:







Extract:
Các bạn có thể đặt tên file là gì cũng được nhưng phải giống nhau,
thí dụ tên file film là "a", tên file phụ đề là "b"
Rename file "01.xxx" thành "a.part01.rar"
Rename file "02.xxx" thành "a.part02.rar"
v.v...
Rename file "Pd.xxx" thành "b.rar"
Xong rồi extract, password là: cinemasaigon
Cách lười biếng:
Hoặc là không cần rename, cứ để nguyên như vậy, mở chương trình Winrar,
kéo 1 file bỏ vô, nhớ thả vô thanh màu xanh ở trên, đừng thả vô vùng trắng,
nhập password: cinemasaigon, sẽ hiện ra tên file "xxx.mkv" trong vùng trắng,
bấm chuột phải chọn extract to the specified folder (Alt + E)...
Đối với file phụ đề cũng làm như vậy.

Tuesday, June 28, 2016

Nói với con về Biển quê mình.

Biển Miền Trung đang đi qua những ngày cuồng nộ. Chẳng biết nói gì, chẳng thể làm gì hơn!



Con ơi,
Biển quê ta đang giãy chết rồi
Chẳng bởi vì già đến kỳ hấp hối
Mà gây bởi những lòng tham tội lỗi
Xả độc điên cuồng vào đáy trong xanh.

Những tiếng kim tiền va đập leng keng
Át hết tiếng kêu gào từ những con sóng vỗ
Dân đỏ mắt nhìn nhau than thở
Cá chẳng quẫy đuôi - nằm chết trắng bờ

Rồi có còn không... những Lăng Cô, Nhật Lệ nên thơ
Những Vũng Áng, Thiên Cầm từng ghi danh muôn thủa?
Hay chỉ còn những vũng sâu nhớp nhúa
Vùi lấp đầy những dấu hôi tanh?

Ngày mai đây khi con lớn khôn lên
Bố biết nói gì với con về quê mình, về Biển?
Những bãi trong xanh bố hằng say mến
Sao giờ đây hoang lạnh, im lìm?

Hãy hành động đi, sao cứ lặng im?
Bớt họp hành, bớt nói đi những lời sáo rỗng
Biển ngoài kia đang thét gào đòi quỳên sống
Sao trên bờ vẫn chỉ đứng đợi nhau?

Rồi quê mình, rồi Biển sẽ ra sao...???


23.4.2016


Chuyện của Kem - Part 2

Chào các bạn. Lại là mình, Kem đây. Mình vẫn chưa biết viết đâu nên lại phải nhờ bố. Bố bảo "Mày nói xấu bố ít thôi, không thì tự mà viết lấy". Đành nhịn một tí vậy.

Mình vẫn còn giận bố.
Mình ra đời, bố chẳng hề bồng bế vồ vập như người ta, bố chỉ mở khăn tã ra sờ mó khắp người mình rồi bỏ đi (1).... Mình sốc, chẳng nhẽ bố nghĩ mình ăn cắp gì của mẹ ư? Quá sốc.
Dạo này bố hay đọc sách cho mình nghe, bố đọc cả những lời nhận xét về sách, kiểu như "một cuốn sách phi thường..." "ko thể dừng lại khi đã mở ra...", mình muốn viết thêm vào đó một dòng:
"Cuốn sách rất tuyệt, xé nó phát ra những âm thanh rất thú vị" - Kem
Mình bắt đầu nghiên cứu Vật lý, cụ thể là lực hút trái đất. Mình thả chiếc khăn - nó rơi. Mình thả quả bóng - nó rơi... Mình thả điện thoại của bố... 

À thôi, mình chán Vật lý rồi.
Bố mẹ mua cho mình một chiếc cũi, mình thích lắm. Bố mẹ chụp ảnh mình với cũi. Mình được nằm cũi vài lần. Bây giờ mình thấy trên cũi có máy tính của mẹ, quần của bố, bình nước của dì, các loại hoa quả bố mẹ ăn... thậm chí cả mũ bảo hiểm nữa.
Bạn bố đến chơi bố vẫn nói: Tao vừa mua cho Kem cái cũi.
Hôm nay mình rất vui vẻ, và mai cũng sẽ thế. Mình vẫn còn nhiều chuyện kể các bạn nghe nhưng thấy bố có vẻ uể oải rồi. Thôi để dành lần sau vậy.
Chào các bạn. Mình là Kem.
--------------------------
(1) Bố Kem bị ám ảnh về việc một đứa trẻ sinh ra bị khuyết tật, sẽ là sự thiệt thòi suốt đời cho con và sự dằn vặt cả đời của bố mẹ. Nên khi gặp Kem lần đầu đã sờ mó khắp người con.

11.6.2016

Monday, June 27, 2016

Chuyện của Kem - Part 1

Chào các bạn. Mình là Kem, mình tròn 9 tháng tuổi.
Mình chưa biết viết, mình nhờ bố viết chuyện này. Với bố, mình tin là bố sẽ thêm thắt nhiều điều. Nhưng mình cũng chưa biết đọc. Thế nên, kệ bố.
Mình sinh ở phố nhưng tháng đầu đời được ở quê với ông bà nội, nên mình biết rất nhiều loại động vật có vú nhé! Tuy nhiên mình biết rõ nhất là...Mẹ.
Sau 9 tháng, mình đã luyện được cho bố mẹ và nhiều người xung quanh những tín hiệu và yêu cầu của mình. Tuy hơi vất vả nhưng cuối cùng mình đã rèn được đám đông người lớn khó bảo đấy. Ví dụ: Khi ngủ dậy mà không thấy ai, mình sẽ cho 30s để mọi người tự nhận thức lấy việc mình đã dậy. Sau 30s mình sẽ kêu khẽ để báo hiệu. Nếu vẫn cố tình lờ đi, mình sẽ hét toáng lên. Khi đấy thì đừng có mà đùa - sự việc đã hoàn toàn khác đi rồi đấy. Hoặc khi đang nói chuyện vui vẻ, đột nhiên mình im lặng và rùng mình một cái, thì liệu nhanh nhanh mà thay bỉm cho mình. Mình ị đấy!



Bố có một chiếc điện thoại, Mẹ cũng thế. Bố hay đọc báo, xem tin, mẹ hay xem clip hài rồi cả 2 cùng cười khúc khích. Lúc bố mẹ ngủ, mình lấy thử điện thoại của bố mẹ... nó cứng, chẳng có vị gì, nhạt toẹt.
Nhiều người nói yêu mình, nựng mình, thơm mình, đòi bồng bế mình... ra chiều yêu thương tha thiết lắm. Nhưng chỉ là khi mình sạch sẽ. Khi mình ị á, 8/10 người bỏ chạy hết, chỉ còn lại bố mẹ là không bỏ mình. Mẹ chùi đít mình rất cẩn thận, lau qua lau lại, có khi còn đau nữa. Còn bố, bố xách mình vào nhà tắm và xịt nước tung tóe. Mình không biết có sạch không nhưng mình thích kiểu của bố. Mình chả cần sạch.
Nhiều lần mình muốn nói với bố là giường bị nghiêng, bởi cứ đặt mình ở trong góc, 1 tí tẹo là mình trôi ra ngoài ngay. Bố gạt đi, bố bảo mình nghịch. Hôm rồi, nhân lúc bố mẹ ra ngoài, mình đã chứng minh cho bố là giường bị nghiêng thật, lúc bố mẹ chạy vào, đầu mình cắm xuống đất, chân ngoắc trên giường. Nhưng theo khoa học thực nghiệm, phải đo đạc nhiều lần thì mới có kết quả chính xác được. Bố không muốn thừa nhận bố đã sai, từ hôm đấy tới giờ bố luôn tìm cách ngăn cản mình làm tiếp thực nghiệm. Bố thật ích kỷ.
Bố dạy mình về toán học rất sớm. Bố hay nắn chân mình rồi bảo "Chân dài, chân dài... Hai chân song song gặp nhau ở bẹn" - Bố bảo đấy là tiên đề Euclid kinh điển.
Bố hay nói với mẹ một câu "Để bố trông con ngủ" - Có mẹ làm chứng, bố là một tay nói dối siêu hạng. 9/10 lần mẹ vào phòng thì mình đang trông bố ngủ, chưa bao giờ có chuyện ngược lại.
Đây là ngày 1.6 đầu tiên của mình, mình thấy giống hôm qua thôi, cả hôm kia nữa. Hôm nào mình cũng vui vẻ. Mình còn rất nhiều chuyện để kể, nhưng bố bảo ngắn ý thôi chứ bố còn bận nhiều việc. Thế thì mình sẽ để dành lần sau. Như vào đầu mình bảo mình chưa biết viết và đọc, nhưng mình đã biết nói, từ 2 tháng trước kia. Không ai tin nhưng mình có Clip ghi lại. Nếu muốn chứng minh, mình sẽ chứng minh.
Bài viết này hoàn toàn là ý mình, ảnh cũng thế, nên bố mẹ sẽ không bị phạt vì đưa ảnh mình lên mạng. Và động cơ của mình là tám chuyện cho vui, mình không phải muốn làm người quan trọng :)

Chúc các bạn và các anh chị ngày 1.6 thật vui. Mình là Kem.




1.6.2016