Thursday, September 29, 2016

Chuyện của Kem - Part 6

Chào các bạn, mình Kem đây, mình hơn 1 tuổi rồi và mình đã lớn. Hôm nay mình đã đi được 2 bước - cả nhà cùng ồ lên, nhưng mình thấy việc mình đi không vui bằng việc mình ngã, thấy ai cũng xúm xít vào. Vui lắm. Tuy nhiên, mình không thích việc mọi người cứ đặt mình đứng rồi bảo "Đứng nào, đứng nào" rồi lại "Đi nào, đi nào"... Đứng hay đi là việc phát triển tất yếu của mình, mình sẽ làm khi mình thích - Mình đâu phải diễn viên xiếc mua vui cho mọi người cơ chứ? Mình cực lực phản đối việc này.

Cả việc ăn của mình nữa. Mình tuyên bố mình chỉ thích ăn cháo gà, mình không quan tâm món khác ngon như thế nào? Nên bố mẹ đừng đưa những món ăn khác cho mình rồi bảo "ngon lắm ngon lắm" nữa. Mình chỉ thích cháo gà, thế thôi. Mẹ cũng đừng cố giấu rau vào bát cháo của mình nữa. Cháo gà, cháo gà nguyên chất. Ô tô kê?


À, nhân tiện nhắc chuyện ăn. Buổi trưa bố đi làm về, mẹ nấu cho mình một nồi cháo gà ngon tuyệt, những nửa con gà. Mẹ bận làm thế là bố cho mình ăn, mình chỉ ăn cháo còn nửa con gà bố chén sạch. Rồi tới giờ bố đi làm, bố nói với mẹ "Sáng giờ anh chưa ăn gì" - Tự nhiên mình thấy tiếc nửa con gà của mình quá...

Rồi tới chuyện tắm, thỉnh thoảng bố thay mẹ tắm cho mình. Bố cởi hết đồ của mình ra rồi để mình trên giường sau đó bố đi pha nước. Lúc quay vào bố thốt lên "Ối giời ơi, có một cô gái khỏa thân trên giường của tôi" - Chẳng biết bố bị ảo tưởng thế này từ lúc trước hay sau khi có mình xuất hiện nữa. Chẳng biết nói gì, Cạn lời.

Dạo này hôm nào bố được nghỉ ở nhà thì mình ị buổi sáng, hôm nào bố đi làm thì mình ị buổi trưa, lúc bố về. Có hôm mình vừa ị xong, bố vừa rửa xong cho mình rồi bố ngồi ăn cơm, mình đi mon men quanh bố rồi tè luôn vào chân bố. Bố thở dài đánh thượt một cái rồi nói "Sao mày cứ nhằm vào bố mà tè mà ị thế hả con?" - Mình chẳng biết được, cứ tự nhiên thế thôi, cứ thấy bố là buồn ị... :D

Buổi tối trước lúc ngủ mình với bố rất hay chơi trốn tìm, mình chui vào chăn hoặc bố chui vào chăn rồi đi tìm nhau, vui ơi là vui. Hôm rồi chơi được một lúc, đang vui lắm luôn thì bố nằm ườn ra thở dốc rồi nói "Biết thế này tao có con lúc 25 tuổi, còn có sức khỏe mà chơi chứ giờ mệt quá không theo nổi mày"


Haiza.., bố gì mà yếu xìu thế nhỉ? Mình á, mình có thể chơi suốt ngày đêm không biết mệt nhé!

Bố lại đưa mình đi tiêm phòng, mình khóc toáng lên. Bố bảo "Kem không ngoan nữa rồi, lần trước Kem có khóc đâu", các cô ở phòng tiêm thì bảo "Không đau đâu, không đau đâu" - Mình muốn nói với bố là trò gì cũng chỉ vui một hai lần đầu thôi, chứ tháng nào cũng đi tiêm thế thì mình không thích nữa, chứ chẳng phải chuyện ngoan hay không ngoan. Mình chán ngấy cái trò đi tiêm này rồi. Còn mà không đau á? Sao các cô không lấy kim đâm vào nhau xem có đau không, mà cứ xúm vào đâm kim vào người mình rồi lại bảo "không đau, không đau" như thế? Vô lý hết sức.


Mấy lần mình đòi điện thoại của bố, bố nhất định không cho, bố cất điện thoại đi thế là mình khóc toáng lên, bố vẫn không cho mình xem điện thoại, mình rất ấm ức và phá quấy. Bố nói với mẹ "Mẹ chuẩn bị cho bố cái roi để ở cửa ấy, con này bắt đầu biết ăn vạ rồi đấy. Cứ phải học các cụ, roi vọt mới nên người được" - Mình chưa từng nhìn thấy cái ROI, cũng không hiểu ROI là cái gì nhưng mình có linh cảm không tốt về ROI. Phải cẩn thận đề phòng mới được....

Chào các bạn, mình là Kem. Mình hơn 1 tuổi. Mình rất vui vẻ.

Tuesday, September 27, 2016

[Chuyện thời Sinh Viên] Ở đời có 4 cái ngu...

Hắn chơi thân với gã, hắn đẹp trai, con nhà giàu - tác phong phong lưu, rất ưa nhìn. Hắn học một trường danh tiếng, hắn chưa có người yêu.

Nàng, sau hắn 3 khóa - Xinh nức tiếng trường huyện, nàng đỗ đại học, học cùng trường với hắn. Nàng được nhiều người mê đắm theo đuổi. Nàng có quan hệ trên mức bạn thân với 1 cậu em cùng lứa - cả hai là bạn từ thời thanh mai trúc mã - cùng học phổ thông với nhau. Trong con mắt bạn bè nàng thì nàng và cậu em kia là một đôi trời sinh. Cậu em cũng đinh ninh như vậy.

Hắn mê nàng, thường tâm sự với gã về nàng, gã biết hết mọi chuyện, biết cả quan hệ của nàng với cậu em kia. Hắn mặc kệ, mê nàng như điếu đổ và tán nàng rất tâm huyết. Mỗi tuần hắn sang phòng KTX của nàng 3 lần bất kỳ, ngồi chơi rất nhanh chừng 15-30 phút rồi về ngay, không nấn ná không quyến luyến à ơi. Theo tính toán khoa học của hắn, khoảng thời gian đó chưa đủ làm nàng khó chịu (Nếu nàng không ưa hắn) và sẽ gây quyến luyến nhớ nhung (Nếu nàng có cảm tình với hắn)

Nàng có cảm tình với hắn thật. Hắn biết, nhưng không vội vàng, không tỏ ra mừng vui hay khác thường. Hắn vẫn quan tâm nàng như thế, mật độ dày hơn, thân mật hơn. Nàng thì quyến luyến hắn thấy rõ. Có lần nàng sang tận phòng trọ của gã để hỏi hắn về một cuốn sách giời ơi nào đó? Gã hiểu, thế là nàng đã nhớ nhung hắn quá rồi. Chỉ có mỗi cậu em là không hiểu chuyện, vẫn tung tăng vui vẻ suốt ngày, vẫn kể về nàng với giọng điệu hăng say, đầy lãng mạn.

14.2 năm đó. Hắn và cậu em 2 thằng ở 2 đầu phố chuẩn bị 2 bó hoa to, áo quần là lượt, đầu tóc bóng lộn cùng lên đường tới một đích đến...

8h tối, Gã đang nằm đọc sách trong phòng thì cậu em lầm lũi bước vào, không nói năng gì chỉ lên giường đắp chăn kín đầu. Gã không hỏi, gã biết chuyện gì đã xảy ra - Gã thấy thương cho trái tim non nớt ấy và có chút hối hận vì đã không cảnh báo trước điều có thể xảy ra cho đứa em. Nhưng biết cảnh báo thế nào được? Thôi vào đời cứ phải va vấp cho quen.

11h đêm, Hắn về. Hớn hở như chưa từng ăn con lô xiên 3 nào trước đó. Hắn vào nhà, nhìn thấy cậu em và cố gắng kiềm chế để không cười tươi ra mặt. Căn phòng trở nên chật chội và ngột ngạt vô cùng, dù ngoài kia nhiệt độ chỉ tầm 20. Thời gian chậm rãi trôi qua, nặng nề và đầy sát khí. Hắn không chịu nổi không khí đấy bèn lên tiếng trước: Anh cần nói chuyện với chú.  - Chỉ chờ có thế, cậu em bật dậy "DM, em đang chờ anh về đây" - Nhưng ở đây không tiện, anh với chú ra ngoài quán đầu ngõ. - 2 thằng kéo nhau đi, ra tới cửa như sực nhớ điều gì Hắn quay vào bảo gã: Mày đi làm chứng cho 2 thằng tao. Gã miễn cưỡng phải đi, ra tới quán gọi 1 chai rượu cồn nửa lít, mấy cái chân dò luộc và 1 đĩa trứng gà ngải cứu. Gã ngồi giữa rót rượu cho 2 thằng ngồi 2 bên. Chúng nó say sưa nói, kể lể, trình bày - DM, tình yêu không có lý lẽ, chú đừng trách anh. Chú yêu, anh cũng yêu - quyết định là em nó..blabla. Gã nghe mù mờ, không tập trung cũng chẳng chèn lời, rượu rót ra hết chén này tới chén khác... mình gã uống. 2 thằng kia vẫn thay nhau nói. Gã thấy đời quá nhọ khi rơi vào cuộc tranh cãi này, mà gã thì có liên quan gì cơ chứ?

Kết quả hình ảnh cho tình tay 4

Gã vốn vui tính, thỉnh thoảng rượu vào chén chú chén anh có hay nói chuyện sách vở, nào thiên văn, nào địa lý, nào tướng số... toàn học lỏm rồi xáo lại chứ chẳng có thực bụng gì. Mà cũng nói chỉ để vui, đưa rượu bớt mồi đi thôi chứ chẳng phải dùng trong cuộc sống. Ấy thế mà phải vạ...

Tình yêu đẹp của Hắn và Nàng kéo dài hơn 2 năm, thỉnh thoảng Hắn đưa Nàng tới giao lưu cùng Gã và đám bạn đồng hương, toàn chuyện tầm phào nhưng dần cũng trở nên thân thiết. Hắn ra trường đi làm, chẳng hiểu vì lý do gì mà chán nàng - Rồi chia tay. Chuyện cũng bình thường chẳng có gì đáng nói - mối tình sinh viên nào chẳng vậy? Nhưng đột nhiên một hôm Gã nhận được tin nhắn từ Nàng: "Chuyện của bọn em để bọn em lo, anh đừng xen vào" - Gã như người lạ lạc giữa phố mới, chẳng hiểu mô tê gì, nghĩ Nàng nhắn nhầm số, gọi điện nhắn tin Nàng không trả lời. Gã thấy bức bí vô cùng.

Một hôm, Gã đang lơ ngơ chờ xe Bus trước cổng trường thì Nàng xuất hiện, sắc diện mệt mỏi, mắt đỏ hoe vì khóc - Nàng tới trước mặt Gã rồi nói như quát: "Anh X bỏ em rồi, vì anh cả đấy, Vì anh nói bọn em không hợp tuổi nên anh X bỏ em. Em mần chi anh mà anh phá đời em ri? Ai mượn nhà anh lắm chuyện" - Gã định phân bua đôi lời nhưng chỉ đứng im, Gã biết hết mọi chuyện nhưng Gã không cần thanh minh, Gã chỉ thấy thương nàng còn non nớt quá.

Bây giờ Nàng đã yên bề gia thất với một công tử con quan, gia đình bề thế - Hắn hiện cũng làm to trong nghề của Hắn, vợ chồng con cái đuề huề. Cậu em lập nghiệp đất khách quê người, cũng tìm được ý chung nhân mỹ mãn, bước đầu đã có nhiều thành tựu. Có lẽ tất cả đều đã quên chuyện tình năm nào - Chỉ còn Gã vẫn nhớ. Đôi khi rượu vào, Gã vẫn tâm sự rằng muốn có dịp nói với Nàng rằng Gã chẳng liên quan gì tới việc Hắn bỏ Nàng cả, Gã cũng chỉ là nạn nhân, như Nàng vậy.

Nhưng thôi, cũng chẳng để làm gì.




Tuesday, September 20, 2016

Nói với Vợ về người con gái khác

THÚ NHẬN

Chẳng thể nào giấu mãi được đâu
Anh phải thú nhận với em về cô gái ấy
Người đã xen vào cuộc đời chúng ta như vậy
Là cô gái mà người đời vẫn thường gọi là kẻ thứ 3

Anh đã không còn nghĩ tới em nhiều như những ngày xưa
Ngày ta mới biết hẹn hò gặp gỡ
Ngày không thấy nhau là sẽ bắt đầu nhung nhớ
Ngày anh chỉ có mình em.

Nói thế nào em cũng sẽ không tin
(Anh cũng vậy nhưng sự thật là như thế)
Một phút giây thoáng qua đời rất khẽ
Anh rơi vào tình yêu khác... ngoài em

Em hãy để anh được kể thêm
Về cô gái - người chưa từng nói với anh điều gì có nghĩa
Người luôn nhìn anh với đôi mắt mừng rỡ
Luôn reo vui khi thấy tiếng anh về

Là người mà dù ngày có mệt mỏi lê thê
Chỉ cần nhìn thấy thôi là anh tươi trẻ lại
Mặc kệ hết thảy cuộc đời ngoài kia bao trở ngại
Kệ mưa giăng, gió thổi, bão bùng.

Cảm ơn em về một cuộc đời chung
Và hãy hiểu khi anh yêu thêm người khác
Là món quà lớn nhất trong đời anh mơ ước
Con gái mình - tuyệt quá phải không em?

20.9.2016 - Chúc mừng Sinh Nhật vợ :)

Monday, September 19, 2016

[FB Anh Nguyễn] KHI NÀO CẦN CHUYỂN SỮA TƯƠI CHO BÉ?

Mình vốn đang chập chững học làm bố, mình có theo dõi fb Anh Nguyen - Bác sĩ Dinh dưỡng Nguyễn Hoàng Anh và thấy có rất nhiều bài viết hay. Mình muốn cóp nhặt về để những ai quan tâm có thể dễ dàng tìm kiếm và đọc lại (Bởi trên Fb rất dễ trôi bài đi) - Toàn bộ nội dung mình copy nguyên gốc

SỮA TƯƠI VÀ CÁC SẢN PHẨM LẠNH KHÁC CÓ CẦN HÂM NÓNG? CHO BÉ DÙNG LẠNH CÓ GÂY VIÊM HỌNG HOẶC LẠNH BỤNG CHO BÉ KHÔNG?


TRẢ LỜI:
KHI NÀO CẦN CHUYỂN SỮA TƯƠI CHO BÉ?
*Với các bé bú sữa công thức hoặc sữa mẹ kết hợp sữa công thức, chúng tôi khuyên chuyển sữa tươi thanh trùng cho bé khi bé từ 1 tuổi trở lên. Thay thế dần lượng sữa công thức thành sữa tươi thanh trùng. Lượng uống sữa mỗi ngày là không quá 500ml.

*Với các bé bú mẹ hoàn toàn, tiếp tục bú mẹ đến 2 tuổi hoặc xa hơn nếu có thể, không cần chuyển.
VỀ VIỆC HÂM NÓNG SỮA?
Nhiệt độ lạnh hay nóng không liên quan đến những vấn đề sức khỏe như viêm họng hay lạnh bụng. Đó là suy nghĩ chưa đúng.

Viêm họng thường do vi rút hoặc vi khuẩn gây bệnh. Đau bụng sau uống sữa là liên quan đến chất lượng sữa (sữa có bị ôi chưa? điều kiện bảo quản có tốt không? vi khuẩn xâm nhập vào chưa?) do đó việc uống sữa ấm hay lạnh không thể gây bệnh vì các lí do sau:
*Nhiệt độ của sữa sẽ thay đổi bằng nhiệt độ thân nhiệt khi vừa vào cơ thể 
*1 số cha mẹ nói: uống sữa lạnh dễ gây xưng và viêm họng. Điều này không đúng vì sữa lạnh khi qua thực quản tốc độ dẫn truyền nhanh, chưa kịp tác động lên bề mặt tiếp xúc để có thể gây tổn thương do nhiệt.

TẠI SAO BÉ KHÔNG THÍCH UỐNG SỮA TƯƠI LẠNH? CÓ NÊN TIẾP TỤC HÂM NÓNG SỮA TƯƠI? HAY NÊN CHUYỂN DẦN CHO BÉ UỐNG SỮA TƯƠI LÀNH LẠNH?
Bé không thích uống sữa tươi lạnh vì bé trên 1 tuổi nhận biết được sự thay đổi của nhiệt độ trong sữa, bé đã quen với việc uống sữa ấm từ sữa mẹ hoặc sữa công thức được mẹ làm ấm, nên khi chuyển sang sữa lạnh bé sẽ cảm thấy không quen. Điều này vẫn có thể gặp ở các bé thích ăn lạnh, mặc dù bé vẫn ăn đá viên, ăn kem, nhưng giới thiệu sữa lạnh bé vẫn từ chối. . Tại sao? Việc phát triển nhận biết nóng lạnh là do chi phối của não bộ, với sữa, các bé đã tự hình thành 1 khái niệm là "sữa là phải ấm" nên bé không chấp nhận sữa lạnh. Điều này dễ hiểu là vì: khi bé nằm trong bụng mẹ 9 tháng 10 ngày cũng trong nhiệt độ thân nhiệt của mẹ, 12 tháng đầu đời bé cũng được mẹ cho bú với dòng sữa ấm, da kề da với mẹ, rồi lại được me chăm chút làm ấm sữa mỗi khi pha sữa công thức. Mỗi lần uống sữa bé thích nhiệt độ ấm của sữa, làm bé cảm thấy quen thuộc. Nhưng chỉ riêng sữa thôi, còn các loại khác bé vẫn chấp nhận bình thường.

Thực tế sữa tươi ấm hay lạnh không khác biệt gì, điều quan trọng nếu bé chịu uống sữa lạnh, bạn sẽ dễ dàng hơn trong chăm sóc bé. Hơn nữa, chúng tôi vẫn khuyên cha mẹ nên chuyển dần từ từ loại sữa và hạ nhiệt độ từ từ cho não bộ bé tập quen dần khái niệm mới.
CHUYỂN TỪ TỪ LOẠI SỮA: từ sữa công thức sang dần sữa tươi thanh trùng: mỗi ngày 1 ít, trong 5 tuần chuyển hẳn sang sữa tươi thanh trùng nguyên kem.
HẠ THẤP DẦN NHIỆT ĐỘ SỮA: Để bé thích nghi và thay đổi khái niệm về sữa, mẹ có thể hâm sữa ở nhiệt độ nguội hơn vài độ. Ví dụ: bạn hạ thấp nước ấm trong ly dùng để làm ấm.
NẾU BÉ CHỈ THÍCH UỐNG SỮA ẤM THÌ BẠN TẬP CHO BÉ UỐNG SỮA LẠNH NHƯ THẾ NÀO?
CHỌN THỜI ĐIỂM TRONG NGÀY GIỚI THIỆU SỮA LẠNH VỚI BÉ:
Các bé sẽ khó chấp nhận uống sữa lạnh khi bé chuẩn bị đi ngủ, do đó cha mẹ có thể giới thiệu sữa lạnh khi bé đang chơi hoặc sau khi tắm cho bé xong.

TẬP BÉ UỐNG SỮA LẠNH:
*Từ 10 tháng tuổi bé nên tập bé uống nước bằng ly và ống hút để bé quen dần với việc sử dung ống hút và ly.
*Giới thiệu vào những thời điểm hợp lý nêu trên, từng ít một từng ngày
*Bé thích nhìn ai đó uống và bắt chước, nên mẹ cầm hộp sữa hút ống hút cho bé xem.
*Nhiệt độ sữa không nên quá lạnh từ mới bắt đầu, cứ từ từ ấm rồi chuyển sang lạnh.

Notes:
Ireland, K (2016) How to Transition My Toddler From Warm Milk to Cold Milk. Livestrong.

[FB Anh Nguyễn] THÙNG CARTON: THẾ GIỚI SÁNG TẠO CỦA MẸ VÀ BÉ

Mình vốn đang chập chững học làm bố, mình có theo dõi fb Anh Nguyen - Bác sĩ Dinh dưỡng Nguyễn Hoàng Anh và thấy có rất nhiều bài viết hay. Mình muốn cóp nhặt về để những ai quan tâm có thể dễ dàng tìm kiếm và đọc lại (Bởi trên Fb rất dễ trôi bài đi) - Toàn bộ nội dung mình copy nguyên gốc

Trẻ em cần gì trong 1000 ngày đầu tiên? Đó là sự vui chơi và khám phá cùng với mẹ và các thành viên khác trong gia đình. Đó là điều kiện cần và đủ để các tế bào thần kinh bé hoạt động mạnh mẽ. Chúng tôi luôn khuyến khích cha mẹ tạo ra một không gian vui chơi cho các bé từ những vật dụng không còn dùng của gia đình. Những hoạt động này không chỉ mang lại lợi ích cho việc phát triển não bộ mà còn giúp các bé chủ động hơn trong các hoạt động xã hội và sáng tạo khi còn nhỏ.
Một điều tôi muốn chia sẽ: các cha mẹ người Anh rất ít mua trò chơi công nghiệp cho các bé, mà họ thường chủ động tìm và làm các trò chơi sáng tạo và lành mạnh cho bé. Do đó, Các bé Anh rất tự tin và chủ động trong sáng tạo, có chính kiến riêng và giỏi giao tiếp xã hội khi các bé lớn.
"Thùng carton rỗng sạch trong gia đình có thể tạo ra thế giới sáng tạo tuyệt vời mà mẹ và bé có thể làm cùng" Đó là chia sẽ từ Gs. Sparling, chuyên gia trò chơi sáng tạo của ĐH North Carolin, Mỹ.


CÁCH CHỌN THÙNG CARTON?
Chọn thùng carton rỗng, khô và sạch. Không dùng thùng carton đã từng chứa thực phẩm có mùi, chứa hóa chất (mỹ phẩm, nước hoa, kem.

CÁCH BẢO QUẢN THÙNG CARTON
Khi không dùng hơn 1 tuần, mở các nắp, phơi mặt trong ở ngoài nắng 30 phút và xếp lại thành mặt phẳng để lưu trữ.

Nếu mỗi ngày đều dùng thì cuối 2 tuần, mở các nắp, phơi mặt trong ở ngoài nắng 30 phút và xếp trở lại.
CÁC TRÒ CHƠI TỪ THÙNG CARTON
TRÒ CHƠI 1: BỎ ĐỒ VẬT VÀO THÙNG
Bạn đục những lỗ quanh một thùng carton, kích thước các lỗ bằng các vật dụng như nắp hộp sữa. Bạn cũng có thể đục lỗ hình vuông, hình tam giác, để bé bỏ những vật dụng cùng hình dạng vào thùng. Dưới đáy thùng bạn nên đục cái lỗ tròn để bạn có thể đưa tay vào lấy những vật dụng ra.

Trò chơi dành cho các bé từ 10 tháng tuổi và thời gian chơi không quá 10 phút. Ngày chơi không quá 3 lần.
TRÒ CHƠI 2: BÉ THÍCH Ở TRONG THÙNG 
Đặt bé vào thùng carton . Chiều cao thùng không quá 10cm từ đầu bé và đặt ở vị trí bạn có thể quan sát bé. Có thể cho bé 1 vài món đồ chơi trong thùng hoặc cây bút chì màu sáp cho bé tự do vẽ. Cứ 5 phút bạn ú à bé và khuyến khích bé vẽ hoặc chơi bên trong.

Trò chơi dành cho các bé từ 1.5 tuổi và thời gian chơi không quá 10 phút. Ngày chơi không quá 3 lần.
TRÒ CHƠI 3: XÂY LÂU ĐÀI CHO BÉ 
Có thể sử dụng thùng carton dựng thành ngôi nhà, hoặc cắt để làm những thùng có các cửa chính để bé bò ra vào hoặc các cửa sổ để bé có thể nhìn ra mẹ. Nếu bé lớn thì bạn có thể thiết kế thêm hoa và đồ trang trí màu sắc, có âm thanh (VD như chuông gió) để bé tăng tính sáng tạo.

Trò chơi dành cho các bé từ 14 tháng tuổi và có thể đặt ngôi nhà dễ thương này trong phòng bé, và cứ mỗi 3 tuần cùng bé làm ngôi nhà mới.
TRÒ CHƠI 4: ĐƯỜNG HẦM VUI VẺ
Chọn những thùng carton lớn, cắt bỏ các nắp ở 2 đầu để làm thành 1 đường hầm cho các bé bò ra vào. Trò chơi này giúp bé vận động tốt các cơ và cũng giúp bé phân biệt không gian trong và ngoài. Các bé nhỏ mới tập bò, mẹ làm đường hầm dài bằng độ dài một cái thùng carton, và bạn đặt bé ở đầu vào đường hầm và bạn ở đầu kia, cầm đồ chơi khuyến khích bé bò qua. Khi bé bò thuần phục và vui thích, bạn có thể nối 2-3 thùng carton để tăng độ dài của đường hầm, mỗi thùng bạn đục 1 cửa sổ hình vuông để thông thoáng đường hầm và giúp bé hứng thú vì có thể nhìn thấy mẹ khi bò.

Trò chơi dành cho các bé từ 7-8 tháng tuổi (hoặc khi bé bắt đầu biết bò) và có thể đặt đường hầm trong nhà, chơi 10 phút/ngày. Chơi cách bữa ăn 2 tiếng.
Note:
Sparling, C (2005)your baby's first year, Baby School.

Một số hình ảnh sưu tầm thêm về đồ chơi làm từ thùng Các tông

Kết quả hình ảnh cho làm đồ chơi cho bé từ thùng cartonKết quả hình ảnh cho làm đồ chơi cho bé từ thùng carton


Kết quả hình ảnh cho tivi từ thùng các tôngKết quả hình ảnh cho tivi từ thùng các tông

Thursday, September 8, 2016

Chuyện Sinh Viên - Part 2

Thực ra là không định chia Part làm gì cho quan trọng vấn đề, cơ bản là hôm trước đang viết dở thì Bác gọi về ăn Răm, rượu thịt bày ê hề ra rồi - thiếu mỗi mày - Nên phải tạm dừng lại đó. Bây giờ viết tiếp, mà lại thấy có nhiều chuyện liên quan tới nhau, cái nhớ cái không. Cái muốn quên, cái muốn bịa thêm cho ly kỳ... Không khéo phải thêm Part 3 :)

Hồi năm 2, mình ở trọ Lê Thanh Nghị, có đám bạn ở Bạch Mai, rỗi rỗi là mình qua đấy chơi vì vui hơn, bựa hơn. Có hôm qua chơi thấy thằng bạn buồn buồn, hỏi thì nó bảo đứa em ở quê lỡ bầu bì nên phải cưới sớm - Mình chẳng hiểu nó có léng phéng gì "đứa em ở quê" không mà nó đi lấy chồng lại phải đần mặt ra? Mà kệ, hơi đâu quan tâm chuyện trai gái nhà người.

Hôm sau mình sang chơi, mấy thằng đang ngồi nối mạng đánh AOE lung tung xèng, mình ngồi ngoài xem rồi đọc vu vơ

"Những bài thơ tôi viết tặng em năm 20 tuổi
giờ đây em đã xếp vào nơi quên lãng
Trước sự sống của con cái, mái nhà
Em đành chọn đồng tiền
                     .... Thay vì chút thơ mộng của riêng mình.

Con đường em đã chọn từ chối tôi
                                         Xin em cứ yên lòng bước tiếp
Tôi không một lời trách cứ.."

Hắn đang đánh AOE mà dân bãi gỗ chết 6 thằng không biết, đầu gật như bổ củi - quay sang hỏi mình "Mi làm à?" - Trong cơn cao hứng, mình cũng gật đầu như bổ củi: - Còn ai trồng khoai đất này nữa.

Từ đấy hắn nhìn mình với một ánh mắt khác, ra phần nể trọng vô cùng. Có gì ngon đều để phần, quà quê ra không bao giờ quên mình. Lâu lâu lại hỏi có bài thơ nào mới không đọc nghe với. Mình lâng lâng như uống rượu quá đà, cũng lâu lâu lại thả thính vài câu kiểu:

"Cuối chân trời sao và biển hôn nhau
Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc"

Mọi chuyện êm đềm như thế hàng mấy tháng trời. Rồi một hôm hắn sang nhà mình chơi - mình đang loay hoay vo gạo thổi cơm thì hắn lấy quyển tạp chí VN Quân đội trên bàn mở ra đọc. Thế rồi hắn đọc được bài thơ: Đôi Điều Thanh Thản của Lê Văn Ngăn. Kỳ lạ làm sao bài thơ này giống tới 99% bài thơ mình đã đọc hôm nọ. Thật, có những điều không thể nào mà giải thích nổi :D

Mình mất một Fan cuồng nhiệt, và có lẽ là Fan duy nhất. Từ đấy hắn không bao giờ tin mình bất kỳ điều gì nữa. Đến mức mà bây giờ họp lớp mình gọi điện cho hắn báo lịch, hắn bảo luôn: "Mi nói thằng mô khác gọi cho tau đi, đéo tin mi được"

Cái thằng, thù dai đến thế là cùng.

============
Hà Nội. 
Chuyển nhà là một nỗi ác mộng, mỗi năm vài bận, không vì lý do này thì lý do khác. Có cái nhà ngon thì chủ như đống phân. Nhà chủ thân thiện thì như hỏa lò, thậm chí đen đến mức Nhà ngon -  Chủ hiền, ở riêng hẳn hoi thì TP Hà Nội ra quyết định giải tỏa để xây khu thương mại. Sinh viên tỉnh lẻ thôi mà, làm gì mà căng với nhau thế chứ?

Mình chuyển nhà sang ở Thái Hà - Hắn ở đối diện bên kia Tô Lịch, một hôm không rõ phi vụ gì mà rủ nhau đi nhậu (Chắc vì liên hoan tình cảm của một thằng bạn khác) ở bên Chùa Bộc, khuya, rượu biêng biêng rồi hai thằng ôm nhau đi bộ về, cửa hàng cửa hiệu bắt đầu đóng cửa. Đi qua một cửa hàng thời trang, đột nhiên hắn đứng lại đứng nhìn vào rất lâu qua ô cửa kính. Mình chờ một lúc thấy hắn vẫn đứng yên bèn quay lại kéo về bảo: "Về, địt, tiền lol mà mua mấy thứ đấy. Sinh nhật con bẹp thì ra chợ sv mua mớ xu cheng rẻ tiền ấy" - Hấn không thèm đáp lại, vẫn đứng yên ngắm nhìn bộ váy trắng lung linh mà con Ma nơ canh mặc trong cửa hiệu. Sốt ruột quá mình hỏi: Nhìn bòi gì thế?



- Để yên tao ngắm tí. Chưa bao giờ tao thấy đứa con gái nào đẹp như thế - Đẹp thật.

Rồi mình cũng đứng ngắm con Ma nơ canh xinh đẹp với hắn cho tới khi cửa hàng tắt đèn.

Hà Nội lãng mạn đến thế là cùng!

Wednesday, September 7, 2016

[Nhặt] Chuyện niềm tin



Anh trai tôi, mỗi lần đi mua nhạc cụ, loa đài, tai nghe… đều chọn đồ như sau: Nghe thử từng loại. Tới khi nào không nhận ra sự khác nhau giữa hai loại nữa, thì mua cái rẻ hơn.
Vì anh bảo, nếu không thể phân biệt được, thì bỏ ra nhiều tiền hơn là một việc vô nghĩa.
Về điểm này, tôi không thể tâm đắc hơn.
Thông thường, khi đi mua sắm, bất kể là đồ ăn, thức uống, hàng gia dụng, đồ điện tử….bạn sẽ lựa chọn theo tiêu chí nào? Thương hiệu, giá thành, bạn bè khuyên dùng…? Dù tiêu chí của mỗi người khác nhau, nhưng đa phần đều giống nhau ở “niềm tin". Bạn tin ở thương hiệu ấy chắc chắn làm hàng tử tế, tin ở người đã giới thiệu mình đến mua, tin ở mức giá như thế thì không thể là hàng rởm được… Nhưng cái chúng ta nên tin nhất, là chính mình, thì ít ai dùng.
Mọi người thường hỏi tôi có thể đi ăn chay ở đâu, mua thực phẩm sạch chỗ nào. Thú thật rằng tôi rất ngại chỉ, vì không có chỗ nào hoàn toàn đảm bảo cả. Được cái này lại mất cái kia. Nhưng cách tốt nhất mà tôi chọn, là đem thân mình ra thử. Nếu tôi sử dụng sản phẩm nào đó và cảm thấy khó chịu, lần sau tôi sẽ không dùng nữa.
Chuyện uống trà cũng vậy. Tôi mê trà nên ngày nào cũng làm vài cữ. Tôi đã đi nhiều nơi, uống thử nhiều loại để tìm hiểu về trà. Hầu như nơi nào cũng nhận mình làm trà sạch cả. Có những sản phẩm đạt chứng nhận hữu cơ USDA. Có những đồi trà tôi ghé thăm, cam đoan rằng chỉ bón phân vi sinh, tự ủ phân chuồng... Thế mà, trà vẫn không sạch. Vì sao tôi biết được? Vì lưỡi tôi bị rộp, họng thì cứng, bụng thì đau. Cơ thể không biết nói dối, nó nhận thứ gì vào thì sẽ báo ra như vậy thôi.
Không có gì sai khi tham khảo những ý kiến, yếu tố bên ngoài trước khi quyết định làm một điều gì, mua một thứ gì. Nhưng yếu tố tiên quyết, vẫn phải là bản thân mình. Có thể bạn chưa đủ am hiểu kiến thức, độ nhạy cảm về lĩnh vực, sản phẩm nào đó; song, bạn mới là người là sử dụng, thụ hưởng hoặc chịu đựng về nó. Không ai có thể chịu trách nhiệm giùm bạn khi bạn chọn ăn một thực phẩm, uống một loại trà, kết hôn với một con người. Suy cho cùng, mọi lời khuyên đều sẽ thành vô nghĩa, nếu như bạn không cảm thấy gì.
Gần đây rộ lên câu chuyện về dầu gội bồ kết “sạch mà không sạch”. Người bán cam kết sản phẩm của họ hoàn toàn thiên nhiên, đã mang đi xét nghiệm, chứng nhận đầy đủ. Người tiêu dùng hoang mang vì nhiều người phản hồi không tốt, yêu cầu chụp ảnh xưởng sản xuất, nguồn hàng… làm bằng chứng. Có những người sợ quá, bảo chết rồi, trước giờ cả nhà đều dùng mỗi ngày, mà từ lâu lắm rồi. Nghe chuyện, tôi chỉ tò mò là: Mọi người dùng sản phẩm đó thấy như thế nào? Trả lời được câu hỏi đấy, rồi hãy tính tiếp. Nếu không cảm thấy gì đặc biệt, thì hoặc là cứ dùng, hoặc mua bồ kết về tự nấu cho yên tâm thì hơn.
Sự nhạy cảm của con người vốn là một điều hết sức bản năng. Mục đích là để bảo vệ chính mình. Nhưng càng ngày chúng ta càng sống xa rời tự nhiên, và bỏ quên năng lực này.
Ví dụ như chuyện thở. Bình thường ai chẳng thở, đều và đủ cho cơ thể hoạt động, sinh tồn. Tôi cũng luôn nghĩ như vậy, cho tới khi đi tập Ki-Aikido và được thực hành kokyu ho (hít thở). Việc này rất đơn giản: Trong tư thế ngồi quỳ seiza, nhắm mắt và hít thở một cách từ tốn. Không cần cố gắng hít sâu hoặc thở dài. Chỉ cần quan sát và đi-cùng hơi thở của mình, một cách nhẹ nhàng. Về cơ bản, chuyện này khá giống với thiền.
Nhưng có một điều, là mỗi lần ngồi kokyu ho, tôi lại ngáp. Ôi trời là ngáp, hết lần này tới lần khác, nước mắt giàn giụa. Tôi hay hỏi D. là vì sao vậy. D. bảo, bởi vì cơ thể của mình mệt quá rồi. Nhưng bình thường nó không được để tâm đúng cách. Mình cứ sống và làm việc thôi, không quan tâm đến nó. Tới khi có dịp được thảnh thơi ngồi lại, được hít thở đúng cách, cơ thể mới thư giãn toàn bộ, và thể hiện ra những cái mệt mỏi thường ngày.
Chuyện ăn cũng vậy. Ngày xưa tôi đặc biệt thích đi ăn hàng, thích cảm giác được thử nhiều món lạ. Nhưng đó chỉ là cái ngon-lạ miệng thoáng qua, chứ món ăn được nấu bằng những gì, tác động đến cơ thể thế nào, tôi không hề biết. Mãi tới khi “dở chứng, học đòi” ăn Thực Dưỡng, sử dụng ngũ cốc toàn phần, tìm nguồn thực phẩm sạch, loại bỏ mì chính, bột nêm, đường tinh luyện…. ra khỏi chế độ ăn của mình; tôi mới bắt đầu cảm thấy sự khác biệt. Lưỡi của tôi bắt đầu báo hiệu khi ăn phải đồ-bậy. Họng và bụng cũng làm loạn ngay nếu có ngày nào tôi ăn uống linh tinh. Nếu không hiểu, chúng ta có thể cho rằng đó là dấu hiệu của sức khoẻ suy yếu, hoặc chọn giải quyết bằng cách đi mua thuốc đau bụng. Nhưng nếu để tâm một chút, sẽ thấy rằng đó chỉ là “những cái ngáp dài” của cơ thể đã bị quên lãng quá lâu.
Trong Ki-Aikido, mọi vấn đề luôn xuất phát từ bản thân. Những sự vật, sự việc mà ta gặp đều chỉ là tấm gương phản chiếu cho cái bên trong ta. Nên trước khi muốn dẫn dắt bạn tập, cần phải ổn định tư thế của mình đã. Trước khi muốn chê trách một ai, hãy xem lại chính mình trước tiên. Tương tự vậy, nếu bạn không thể nhận ra điểm khác biệt giữa các loại thực phẩm, hàng hóa, hãy thẳng thắn nhìn nhận rằng: mình đã không đủ tinh tường, để chọn ra thứ tốt hơn cho bản thân. Sau đó, hãy xét tới nhà sản xuất.
Khả năng nhạy cảm của bản thân không phải tự dưng mà có. Chúng cần được quan tâm đúng mức, và rèn luyện theo năm tháng. Ba năm trước, tôi ăn mì chính, bột nêm chẳng thấy gì, giờ ăn là xác định ngay. Ba năm trước, tôi uống trà sạch-bẩn, ngon-dở không thể biết được, giờ thì vẫn blind-test hàng ngày với ông chồng. Ba năm trước, tôi không nhạy bằng bây giờ, nhưng tôi vẫn chọn đặt niềm tin vào bản thân, và phát triển nó lên. Cuộc sống thì nhiễu nhương, thế gian thì vô thường, bản thân tôi cũng có thể sai. Nhưng nếu tin vào tôi, thì có thể tự chịu trách nhiệm được. Chứ nếu tin vào một thương hiệu, một con người nào khác, rồi bỗng nhiên phát hiện ra nó không-như-mình-nghĩ, thì biết trách ai bây giờ?


Câu chuyện niềm “tin” có lẽ nên cố gắng thêm một chữ H nữa, để thành sự “tinh”. Bắt đầu từ việc để ý bát cơm mình ăn, chén trà mình uống, loại dầu gội, sữa rửa mặt, kem đánh răng mình dùng hàng ngày. Đừng ngắt cái “Ki” kết nối giữa mình và cơ thể. Chuyện đó tưởng đơn giản mà khó vô cùng. Việc ấy nghĩ hiển nhiên mà tốn rất nhiều công sức. Nhưng đáng. Vì chúng ta phải đi với cơ thể này ít ỏi cũng mấy chục năm cơ mà. Vì nếu hôm nay mình ăn đồ bậy mà không nhận ra, thì ngày mai cơ thể đổ bệnh, thậm chí bệnh nặng, cũng làm sao mà biết được.

Theo FB: Lạc Nhược