Friday, November 2, 2018

Bi kịch của huyền thoại diễn xuất số 1 - Marlon Brando

Giải Oscar ở các hạng mục diễn xuất ít khi gây tranh cãi, bởi những lá phiếu của thành viên Viện Hàn lâm (hầu hết là diễn viên) thường bầu chọn khá chính xác. Trong lịch sử Oscar cũng có một vài trường hợp người xứng đáng nhất lại trượt giải, nhưng đáng tiếc và bất ngờ nhất lại rơi vào Marlon Brando - huyền thoại diễn xuất số 1 của mọi thời đại!

Chuyến tàu từ sân khấu Broa dway...

Năm 1947, vở kịch A Streetcar Named Desire (Chuyến tàu mang tên dục vọng) của nhà soạn kịch danh tiếng người Mỹ Tennessee Williams đã đoạt giải Pulitzer. Cuối năm đó, vở kịch mở màn trên sân khấu Broadway do Elia Kazan đạo diễn. Cả vở kịch chỉ xoay quanh 4 nhân vật trung tâm do 4 gương mặt gần như vô danh thủ diễn: Jessica Tandy (vai Blanche), Marlon Brando (Stanley Kowalski - em rể của Blanche), Kim Hunter (Stella - vợ Stanley Kowalski), và Karl Malden (Mitch - Người yêu của Blanche). 

Marlon Brando hóa thân thành gã Stanely
nghiện ngập, cộc cằn, thô lỗ nhưng quyến rũ


Chuyến tàu… là câu chuyện của Blanche Dubois - một phụ nữ đẹp nhưng gặp nhiều biến cố trong cuộc đời khiến nhan sắc tàn tạ, và tệ hơn nữa nó đã khiến cô bị mắc chứng hoang tưởng trầm trọng. Chán nản trong cuộc sống, cô chuyển đến New Orleans để sống nhờ vợ chồng cô em gái Stella. Chứng hoang tưởng và sự giả tạo bề ngoài của Blanche khiến cô trở thành cái gai trong mắt Stanley Kowalski - gã em rể thô lỗ cộc cằn và vũ phu. Ngày Stella sinh đứa con đầu lòng, Kowalski đã ăn mừng việc này bằng cách hạ nhục Blanche một cách thậm tệ. Trong cơn kích động hắn đã cưỡng bức Blanche đến mức sau đó cô phải vào trại tâm thần! 

Chủ đề của vở kịch gây rất nhiều tranh cãi, nhưng dàn diễn viên tuyệt vời đã mang lại thành công lớn cho sân khấu Broadway. Hai năm sau (1949), Chuyến tàu… tiếp tục cuộc hành trình thắng lợi trên sân khấu West End ở London do Lawrence Olivier đạo diễn với Vivien Leigh thủ vai Blanche. 

Ấn tượng trước nội dung và thành công của vở kịch, năm 1950, Charles K. Feldman - một nhà đại diện cho diễn viên và cũng đồng thời là chủ của một hãng phim nhỏ đã thuyết phục kịch tác gia Tennessee Williams chuyển vở kịch lên màn ảnh. 

… đến tác phẩm điện ảnh nổi tiếng

Tennessee Williams cùng với Oscar Saul chuyển thể vở kịch thành kịch bản điện ảnh. Nhà sản xuất Charles K. Feldman quyết định giữ nguyên ê-kíp đã mang lại thành công cho vở kịch trên sân khấu Broadway, từ đạo diễn Elia Kazan cho đến các diễn viên. Tuy nhiên, nhận thấy dàn diễn viên ít tên tuổi này khó mà thu hút khán giả đến rạp xem phim, Charles K. Feldman giờ chót quyết định thay vai nữ chính của Jessica Tandy bằng ngôi sao Anh quốc, Vivien Leigh - đang nổi lừng lẫy ở Hollywood và khắp thế giới khi đoạt Oscar vai nữ chính trong Gone With The Wind (Cuốn theo chiều gió). Nhưng điều quan trọng hơn cả là Vivien Leigh đã từng thủ diễn vai Blanche suốt 9 tháng trên sân khấu West End. 

Mặc dù đạo diễn Elia Kazan không ưa Vivien và cho rằng cô kém tài so với Jessica Tandy, nhưng với tính cách hài hước, tục tĩu và hơi ngông, Vivien nhanh chóng kết thân với Marlon Brando và cả hai diễn xuất khá ăn ý. Tennessee Williams rất hài lòng với diễn xuất của Vivien Leigh. Còn cô thì sau này đã phát biểu rằng việc thủ vai Blanche là một sai lầm, vì nó cứ khiến cô có cảm giác mình bị điên loạn một cách đáng sợ! 

Vì kịch bản phim gần như trung thành với vở kịch sân khấu, Tennessee Williams lại chưa có kinh nghiệm viết kịch bản phim nên bộ phim chẳng khác gì đem một vở kịch ra diễn rồi quay phim lại. Khi hoàn tất, bộ phim bị kiểm duyệt cắt đến 7 phút, tập trung ở các chi tiết bạo lực, chửi thề, hãm hiếp và những chi tiết liên quan đến đồng tính luyến ái. 

Phim chẳng có gì gọi là chất điện ảnh! Chẳng thấy bàn tay của đạo diễn ở đâu. Không có động tác máy, đa số chỉ giữ ở trung cảnh và rất hiếm có cận cảnh. Ánh sáng thì trải đều như trên sân khấu… Thế nhưng nó lại thu hút rất đông người xem cả trong và ngoài nước Mỹ. Có được thành công như thế hoàn toàn nhờ vào tài nghệ diễn xuất của các diễn viên. Trong đó diễn xuất của Marlon Brando không những nổi bật nhất trong phim này, mà còn làm lu mờ tất cả những giá trị xưa cũ của Hollywood trước và sau thời điểm bộ phim ra đời! 


Một huyền thoại ra đời chỉ sau một vai diễn 

Có thể nói, ông trời đã quá ưu ái Marlon Brando khi ban tặng cho ông tất cả những gì mà một diễn viên có thể mơ ước trong đời. Một ngoại hình vạm vỡ tuyệt đẹp như pho tượng Hy Lạp. Một gương mặt bảnh bao cân đối rất nam tính. Một giọng nói biến hóa để có thể đóng được bất cứ loại vai gì. Và trên hết là một khả năng nhập vai siêu đẳng trở thành chuẩn mực của nghệ thuật diễn xuất! 

Đến thời điểm 1950, diễn xuất trong điện ảnh bị ảnh hưởng và mang đậm tính khoa trương của sân khấu. Cả dàn diễn viên trong phim Chuyến tàu… cũng đều diễn như trên sân khấu, chỉ có mỗi Marlon Brando là khác biệt. Ông là người tiếp nhận trường phái diễn xuất theo hệ Stanislavski của Nga – trong đó đề cao tính chân thật và sự hóa thân trong diễn xuất, và xuất sắc đến mức người ta gọi trường phái diễn xuất của ông chính là Method Acting (tạm dịch là Nghệ thuật diễn xuất). 

Xem Stanley Kowalski trong phim Chuyến tàu…, người ta chẳng thấy Marlon Brando đâu, mà chỉ thấy đó là một gã nghiện rượu, cộc cằn, thô lỗ nhưng… quyến rũ! Đạo diễn Elia Kazan đã tin tưởng vào tài nghệ của ông đến mức cho phép ông tự do sáng tạo diễn xuất trong vai này. Có lẽ Marlon Brando là diễn viên duy nhất trên thế giới có thể bắt máy quay và những ý đồ của cảnh quay phải phụ thuộc theo diễn xuất của ông! 

Cách diễn của Marlon Brando tự nhiên và sống động như trong cuộc sống, nó hoàn toàn trái ngược kiểu diễn lên gân, cường điệu và khoa trương bề ngoài của các diễn viên còn lại trong phim như Kim Hunter, Karl Malden, và thấy rõ nhất là ở Vivien Leigh. Khi thủ vai Stanley Kowalski trong phim, Marlon Brando mới 27 tuổi! 

Kẻ tiên phong… phải trả giá

Năm 1951, A Streetcar Named Desire được đề cử đến 12 giải Oscar, trong đó cả 4 diễn viên đều được đề cử: Vivien Leigh (Nữ chính), Marlon Brando (Nam chính), Kim Hunter (Nữ phụ), Karl Malden (Nam phụ) - một kỷ lục cho đến hôm nay vẫn chưa có phim nào đạt được! 


Marlon Brando và Vivien Leigh trong phim
Chuyến tàu mang tên dục vọng.


Tuy nhiên điều trớ trêu nhất đã xảy ra, trong 4 người được đề cử thì có đến 3 người cầm được tượng vàng Oscar, còn Marlon Brando thì lọt sổ! (năm này Humphrey Bogart đoạt giải Nam chính trong phim The African Queen). Những người bỏ phiếu bầu đa số là diễn viên sân khấu bảo thủ, đã không chấp nhận sự cách tân diễn xuất của Marlon Brando - điều mà họ cho là phóng túng. 

Sau phim Chuyến tàu… và cú sốc trượt giải Oscar, một ngôi sao mới đã ra đời mang tên Marlon Brando. Với lối diễn xuất cách tân và hiện đại, 2 năm tiếp theo Marlon Brando đều được đề cử Oscar vai Nam chính trong phim Viva Zapata!(1952) và Julius Caesar (1953) nhưng lại tiếp tục bị ghẻ lạnh bởi sự bảo thủ ghê gớm của những kẻ có quyền bỏ phiếu. 

Cuối cùng với đề cử thứ 4 liên tiếp (một kỷ lục) trong bộ phim On the Waterfront(1954), sự cũ kỹ lạc hậu của Viện Hàn lâm điện ảnh Mỹ đã phải chào thua trước sự phát triển như vũ bão của các diễn viên Mỹ đi theo trường phái diễn xuất Method Acting như Marlon Brando. Giải Oscar vai Nam chính trong On the Waterfront là sự thừa nhận quá muộn màng tài năng và sức sáng tạo diễn xuất vĩ đại của Marlon Brando. 

Tính từ A Streetcar Named Desire cho đến khi qua đời (2004), Marlon Brando đã được đề cử Oscar 8 lần và 2 lần đoạt giải (giải Oscar thứ hai của ông là vai diễn để đời Bố Già trong The Godfather năm 1972) 

Có thể khẳng định, sự xuất hiện của Marlon Brando trong A Streetcar Named Desire đã làm thay đổi nghệ thuật diễn xuất điện ảnh trên thế giới. Cho đến ngày hôm nay, Method Acting vẫn luôn là phương pháp diễn xuất tối thượng trong điện ảnh. Những tượng đài lừng danh của Hollywood như: Jack Nicholson, Robert De Niro, Al Pacino… đều thừa nhận rằng diễn xuất của họ ảnh hưởng rất lớn từ Marlon Brando. 

Đạo diễn nổi tiếng Martin Scorsese đã phát biểu: “Nghệ thuật diễn xuất có hai cột mốc, trước và sau Brando”. Còn Jack Nicholson thì khẳng định một cách hóm hỉnh: “Chỉ đến khi nào Marlon Brando chết đi, thì kẻ khác mới có cơ hội ngóc đầu dậy!”.


Với lối diễn xuất chân thực và cuốn hút, các vai diễn của Marlon Brando đã tạo nên cơn sốt trong giới trẻ. Vào những năm 50, hàng loạt thanh niên Mỹ, đặc biệt là các ca sĩ rock and roll đã bắt chước phong thái và cách ăn mặc của tay lại mô tô nổi loạn Johnny Strabler do Brando đóng, trong số đó có cả giọng ca huyền thoại Elvis Presley.
'Bo gia' Marlon Brando: Bi kich mot huyen thoai hinh anh 5
Marlon Brando vươn lên trở thành ngôi sao hàng đầu của Hollywood trong thập niên 50.
Tuy vậy, bước sang thập niên 60, vị trí ngôi sao của Marlon Brando dần mờ nhạt. Ông thường làm khó các nhà sản xuất và đạo diện bởi tính khí kỳ quặc và khó chiều trên phim trường. Bên cạnh đó, các bộ phim ông đóng thường vượt chi tiêu ngân sách nhưng khi ra phòng vé lại ế chỏng chơ.

Đầu thập niên 70, đạo diễn Francis Ford Coppola đã phải đấu tranh gay gắt với hãng sản xuất để Brando có thể vào vai bố già Vito Corleone. Paramount Pictures lo sợ "thành tích" tham gia các bộ phim thua lỗ và sự khó tính của Marlon sẽ làm ảnh hưởng tới việc sản xuất Bố già

Những nỗ lực của đạo diễn Coppola là cực kỳ sáng suốt khi Brando đã khắc họa cực kì thành công hình tượng của một trùm mafia Vito Corleone. Bố già được coi là một trong những tác phẩm hay nhất của lịch sử phim điện ảnh thế giới còn diễn xuất của Marlon Brando thì đã trở thành huyền thoại.

Nói tới sự nghiệp diễn xuất của Marlon Brando không thể không nhắc tới bộ phim Last tango in Paris. Trong phim, ông vào vai một người đàn ông Mỹ góa vợ. Để vượt qua nỗi đau mà người vợ vừa tử tự để lại, nhân vật này đã tới Paris. Tại đây, ông găp một phụ nữ trẻ đã đính hôn và cả hai đã trải qua những tháng ngày ân ái cuồng nhiệt.

Last Tango in Paris được coi là một trong những bộ phim gây tranh cãi nhất trong lịch sử điện ảnh thế giới. Một mặt, bộ phim được đánh giá cao và Marlon đã nhận được đề cử Oscar với vai diễn trong phim này. Mặt khác, nó lại được coi là một trong những bộ phim làm "suy đồi đạo đức" vì những cảnh sex táo bạo và trần trụi giữa 2 nhân vật chính. Đạo diễn phim - ông Bernardo Bertolucci thậm chí còn bị kết án 4 tháng tù treo tại quê hương của mình là Italy.

'Bo gia' Marlon Brando: Bi kich mot huyen thoai hinh anh 6
Marlon Brando đã có hàng loạt những cảnh quay nóng bỏng cùng nữ diễn viên trẻ người Pháp trong phim Last Tango in Paris.
Nhà hoạt động xã hội tích cực

Bên cạnh sự nghiệp điện ảnh lẫy lừng, Marlon Brando còn là một nhà hoạt động tích cực đòi quyền lợi cho người da đỏ và người Mỹ gốc Phi. Khi nhận được giải Oscar với vai diễn Vito Corleone, Marlon Brando đã từ chối tượng vàng. Không những thế, ông còn để một nam diễn viên da đỏ ít tên tuổi thay mặt mình bước lên sân khấu để tuyên bố lý do. Theo đó, ông không nhận giải Oscar để phản đối việc Hollywood và các hãng truyền hình thường xuyên miêu tả lệch lạc hình tượng những người thổ dân bản địa như những kẻ dã man. Ông cũng đã sử dụng số tiền khổng lồ để ủng hộ người da đỏ trong các hoạt động của họ.

'Bo gia' Marlon Brando: Bi kich mot huyen thoai hinh anh 7
Marlon Brando đã từ chối nhận giải Oscar cho vai chính trong phim Bố già để ủng hộ người da đỏ.
Brando cũng đã tham gia Cuộc tuần hành vì Việc làm và Tự do ở Washington, D.C. cùng với các ngôi sao nổi tiếng khác như Harry Belafonte, James Garner, Charlton Heston, Burt Lancaster và Sidney Poitier. Ông cũng là một trong những người ủng hộ mạnh mẽ cho quyền lợi của người da đen tại Mỹ. Năm 1976, Ủy ban đoàn kết người da màu đã trao tặng giải thưởng nhân đạo hàng năm cho anh. Mặc dù lần này, với lòng trân trọng tổ chức nói trên Marlon Brando cũng đã từ chối không nhận giải thưởng.

Năm 1992, Marlon Brando yêu cầu rút tên mình ra khỏi phim Khai phá (The Discovery), trong đó ông thủ vai một chánh án với lý do phim này đã không nói đến hành động tiêu diệt thổ dân da đỏ của những kẻ đã khám phá ra châu Mỹ.

Xưa nay, việc các ngôi sao điện ảnh ít khi thể hiện thái độ hay có những hành động liên quan tới chính trị nhưng Marlon Brando lại khác. Chính thái độ của ông đã làm cho giới quân sự và chính quyền Mỹ phản ứng mãnh liệt nhưng ông không hề nao núng. 

Bi kịch bủa vây cuộc sống riêng của Marlon Brando

Cuộc đời Marlon Brando luôn bị phụ nữ làm khổ. Mẹ của ông là một diễn viên kịch nhưng mắc chứng nghiện rượu nặng. Khi còn sống với bố mẹ, ông thường xuyên bị gọi dậy lúc nửa đêm để đến đón người mẹ đang say bí tỉ ở các quán rượu về nhà.

Là một người ngang ngạnh, ngỗ ngược và phóng túng nên không có gì ngạc nhiên khi Marlon Brando có tới 3 cuộc hôn nhân chính thức và hàng loạt những người tình thoáng qua. Mẫu phụ nữ mà Marlon yêu thích thường có vẻ đẹp hoang dại và khác thường. Cũng chính vì thế, ông thường bị họ làm cho khốn khổ.

Vào cuối năm 1957, Brando kết hôn Kashfi - nữ diễn viên gốc Ấn Độ. Cả hai có với nhau một đứa con trai là Christian David nhưng cuộc sống gia đình trở thành địa ngục với cả hai. Hai năm sau đó, họ li dị.

Sau đó, Brando kết hôn với Castenada, tình nhân cũ của ông. Họ có với nhau cô con gái tên Mike. Một lần nữa, hôn nhân không đem lại hạnh phúc cho Brando mà chỉ khiến những bi kịch trong cuộc sống riêng của ông thêm chồng chất. Và để trốn tránh nỗi đau, ông lại lao vào cuộc tình với một cô hầu bàn người Tahiti và có với cô này một người con.

Giữa lúc đang bị kẹt giữa một cuộc hôn nhân không hạnh phúc với Castenada và cuộc tình không chính thức với cô hầu bàn người Tahiti thì Marlon Brando vẫn thường xuyên phải hầu tòa do những tranh chấp với người vợ đầu tiên Kashfi. Mâu thuẫn giữa họ chỉ được chấp dứt vào thập niêm 70 khi cô này bị bắt quả tang vì tội sử dụng ma túy và nghiện rượu.

Những tưởng rằng sợi dây oan nghiệt giữa Marlon là Kashfi đã được cắt đứt. Ai dè vào năm 1979, người phụ nữ này đã đã tìm cách trả thủ bằng cách xuất bản một tập sách đề cập tới những thói hư tật xấu của Marlon Brando.

Marlon Brando luôn khổ vì phụ nữ. Chính ông sau này đã phải thừa nhận rằng: "Bi kịch của đời tôi là miệt mài chạy theo hết người phụ nữ này đến phụ nữ khác và cứ có ảo tưởng là hạnh phúc, hay ít ra đã tin rằng họ cũng giúp tôi vượt qua nỗi cô đơn hoặc đau khổ của tôi. Thật ra, tôi đã thất bại trước khi cuộc tìm kiếm bắt đầu”.

'Bo gia' Marlon Brando: Bi kich mot huyen thoai hinh anh 8
Cô con gái mắc chứng nghiện rượu, ma túy và đã tự tử của Marlon Brando.
Không chỉ khổ vì phụ nữ, những năm tháng cuối đời của Marlon còn rơi vào tuyệt vòng vì những bi kịch của con cái. Hai người con của ông là cậu cả Christian và cô con gái Cheyenne mắc chứng nghiện rượu và ma túy. Trong một lần cãi vã, Christian đã dùng súng giết chết người yêu của Cheyenne. Anh này bị kết án 10 năm tù, còn Cheyenne thì cũng tự sát sau đó.

Tiếp đến, một người con dâu của Marlon Brando bị sát hại trong xe hơi. Trong quá trình điều tra, các cảnh sát phát hiện một đoạn ghi âm có liên quan tới Christian. Một lần nữa, cậu con trai cả lắm tật của Marlon lại rơi vào vòng lao lý.

Dường như có một lời nguyền khủng khiếp bao quanh gia đình của Marlon. Ông có khoảng 25 người con nhưng họ đều phải trải qua một cuộc sống giống như địa ngục, người phải ngồi tù vì tội sát nhân, người tự sát, những người con còn lại thì cũng gặp phải hết rắc rối này tới rắc rối khác.

Những bi kịch liên tiếp của gia đình đã khiến ngôi sao điện ảnh lừng danh ngày nào phải ẩn mình tại một hòn đảo ở Tahiti. Từng là ngôi sao kiếm được nhiều tiền nhất Hollywood, ông phải sống dựa vào tiền trợ cấp của chính phủ. Khi chết, Marlon Brando để lại món nợ lên tới 17 triệu USD.

Có lẽ, trong lịch sử điện ảnh, khó ai có được vinh quang như Marlon Brando nhưng cũng ít người gặp phải những bi kịch chồng chất như ông.


'Bo gia' Marlon Brando: Bi kich mot huyen thoai hinh anh 9
Huyền thoại của Hollywood phải chịu cảnh cùng quẫn trong những năm tháng cuối đời.

Friday, August 17, 2018

Du lịch Đà Nẵng - Hội An: Dành cho gia đình có con nhỏ


Chào cả nhà.

Gia đình mình vừa đi Đà Nẵng - Hội An về, và có khá nhiều thứ hay ho có thể chia sẻ với các bạn. Phải nói là ĐN - HA chính là điểm đến yêu thích nhất của nhà Kem, 5 năm trở lại đây có lẽ năm nào cũng tới ít nhất 1 lần. Và vẫn còn thấy rất thú vị.


À, một lần nữa post này giành cho các gia đình có con nhỏ. Bé nhà mình ~3 tuổi, con ngoan, vui vẻ, ăn uống chủ động. Nhưng con vẫn là trẻ con - vẫn cần sát bố mẹ 24/24  và cũng rất nhiều phen nhõng nhẽo khi buồn ngủ, khi đói, khi tự nhiên trời nắng hay mưa và vì bất cứ lý do gì.

Tất nhiên là các bạn chưa lập gia đình hay chưa có con nhỏ cũng có thể đọc. Nhưng nếu thấy không phù hợp cũng đừng phàn nàn gì. Tới khi có con các bạn sẽ hiểu.

Đi tàu SE là một trải nghiệm khá hay cho Kem - Nhưng bố thì hơi mệt



Nhà mình xuất phát từ Vinh bằng tàu SE1, đi lúc 4h sáng (Vì cuối tuần lại đặt vé muộn nên không có giờ sớm hơn) giá vé giường nằm T1 là 615k (~ 1 vé máy bay). Tàu đi khá nhanh, còn dịch vụ trên tàu thì thôi, khỏi bàn nhé. Nói nhiều chỉ mệt mình, ích gì. Khoảng 1h45 chiều thì tới Đà Nẵng, mình bắt xe vào Hội An luôn, lần đi trước mình đi góp xe Transit thì hết khoảng 250k, lần này mình di Taxi 4 chỗ Vios của hãng Tiên Sa - Hết 330k - Cũng chấp nhận được nhưng có phương án tối ưu hơn, mình sẽ chia sẻ sau.

CHỖ Ở


- Những lần đi Hội An trước mình đều ở Khách Sạn, từ KS trung tâm phố cổ tới KS ở rìa ngoài gần biển. Giá thường giao động từ 500k - 1M. Nói chung thì cũng ổn. Hội An là địa điểm du lịch chuyên nghiệp với lượng khách siêu kinh khủng. Làm dịch vụ không ổn thì chết ngay. Lần này cả nhà quyết định ở Villa, bởi mình xem trên mạng thấy rất nhiều Villa có không gian rất đẹp và trên các trang du lịch khách Tây lông đánh giá cực tốt. Thế là quyết định ở Villa.

Để bớt rắc rối và đỡ mất thời gian, lần đi này mình quyết định làm việc với một công ty du lịch, cũng chẳng cầu kỳ gì - chỉ là quen một anh trong hội chơi game, chưa gặp bao giờ, và vợ ảnh làm ở công ty du lịch. Ok, tới luôn. Bên công ty hỗ trợ cực nhiệt tình, gửi thông tin các Villa liên tục, căn nào cũng đẹp, giá giao động từ 900k - 1.3M, Có nới có ăn sáng, có nơi không. Nhưng rủi thay đúng dịp cuối tuần lịch kín hết nên mình hụt hết căn này sang căn khác. Tới tận tối lên tàu vẫn chưa có phòng, bên cty du lịch đảm bảo phương án cuối nếu không có Villa thì luôn có KS ở trung tâm phố cổ cho mình. Khuya hôm đó thì mình nhận được tin đã chốt Villa ở Nguyễn Tri Phương, đi bộ cách phố cổ 750m - Giá 600k,  có ăn sáng theo món, có hồ bơi ngoài trời. OK chốt!

Villa Hội An



Tới nơi nhận phòng thì mình có chút thất vọng bởi nó không hoành tráng như những gì mình hình dung về Villa, gọi là Villa thì hơi quá. Nó là một khu nhà đôi, xây theo kiểu biệt thự nhưng chưa thể gọi là biệt thự, mỗi nhà có 6 phòng (gồm cả 2 phòng áp mái) - chủ nhà ở Tầng 1 của căn 1, Căn 2 và toàn bộ tầng 2,3 của căn 1 để cho thuê. Có sân vườn nhỏ  và bể bơi cũng nhỏ. Ngâm tắm thì được chứ bơi thì Kem phù hợp hơn bởi mình đánh chừng 5 sải tay thì hết bể. Bù lại phòng rất rộng rãi, sạch sẽ. Nhà mới xây nên còn nặng mùi sơn, có ban công. Chủ nhà vừa là lễ tân vừa là đầu bếp, phục vụ phòng... nên rất nhiệt tình. Nhưng có vẻ chưa có nhiều kinh nghiệm làm dịch vụ khi trong phòng còn thiếu các phụ kiện thiết yếu: Ấm đun siêu tốc, máy sấy tóc, nước lọc... Nhưng giá 600k với không gian thoáng đãng, yên tĩnh, bữa sáng ngon lành và vị trí rất gần phố cổ thì cũng xứng đáng. Mình không phàn nàn gì.

Những lần đi Đà Nẵng trước mình luôn ở trong phố, đặc biệt quanh khu Bạch Đằng, mình rất thích không khí đêm ở ven bờ sông Hàn nên luôn muốn ở gần đó để tối ra lê la khắp hàng quán, bar tây bar ta. Lần này để thay đổi không khí mình quyết định ra ở ven biển Mỹ Khê. Dọc con đường ven biển là vô số khách sạn đẹp, nhưng đi kèm đó là giá phòng rất đắt đỏ. Gia đình quyết định chọn thuê một căn hộ Mini trong khu dịch vụ gồm 5 căn hộ, với giá 700k/ đêm - Và đây là một quyết định sáng suốt. Căn hộ mini đẹp, có sân phơi, có không gian sinh hoạt chung, có hồ cá, phòng tắm với bồn vệ sinh hiện đại với vòi xịt đít auto :), một giường lớn, thêm người có giường phụ - không thêm tiền, Tivi KTS SCTV căng đét, một bếp nấu với đầy đủ dụng cụ nấu ăn cho gia đình, bàn ăn gỗ sồi.... Đặc biệt nhất là vị trí căn hộ đi ra bãi tắm chừng 2p đi bộ. 3 ngày ở đây mình với Kem lê la tắm sáng, tắm chiều, Kem sướng tít cả mắt.

Mini House Đà Nẵng


Điểm trừ của căn hộ là nhân viên phục vụ, có 2 cô nhân viên làm luân phiên. Cô mập, đen thì rất vui vẻ nhiệt tình. Cô gầy, trắng thì hơi khó chịu. Cái bếp từ có vấn đề với nguồn điện, rất khó bật - khi mình có hỏi để hỗ trợ thì cô bảo cứ bấm lung tung là được. Mình không hài lòng. Lúc dọn phòng cô chỉ lau dọn, thay khăn chứ không đổ rác. Đến ca làm cô mập đã rất xin lỗi về việc này. Và điểm trừ lớn nhất là vòi tắm nước rất yếu, không thể dùng vòi hoa sen để tắm mà chỉ có thể dùng vòi xối. 3 ngày ở căn hộ mình phải tắm quỳ. Mỗi lần tắm là như đang làm một nghi lễ tôn giáo nào đó - rất huyền bí. Các bạn tưởng tượng xem - vòi tắm cao 90cm, mình cao 1.8m. Thế đấy!

Nhưng nói chung là ổn.

ĂN UỐNG:

Ăn uống ở Đà Nẵng và Hội An là dễ nhất trần đời, với vô số món ăn ngon, dễ ăn và nổi tiếng. Mình thử hết Mì Quảng, Bánh mì Phượng, bún Huế... à, cơm gà - lần này là lần đầu tiên mình không ăn cơm gà ở Hội An - Vì mình tin chắc chắn rằng cơm gà bà xã mình làm còn ngon hơn nhiều các hàng quán đình đám ở đây. Thật đấy, mình không nịnh vợ đâu. Cô ấy làm cơm gà cực ngon.


Khu Tây An Thượng


Đà Nẵng thì đúng là thiên đường ẩm thực. Mỗi ngày nhà mình đi ăn một món - Từ lẩu cua và gỏi tôm ở quán 6 Hào, tới Hải Sản Năm Đảnh, rồi Bánh tráng thịt heo bà Hường... À, những quán này không bề thế, cũng không phải là đại diện tiêu biểu của các báo du lịch - nhà mình thường có thói quen ăn ở những quán mà người người dân bản địa hay ăn (Chứ không phải ăn ở những quán mà khách du lịch hay vào) - Đến ĐN và ăn hải sản Năm Đảnh, một quán ở tận trong ngóc nghách, ô tô không vào được... và thấy độ đông đúc của quán thì các bạn sẽ hiểu. Giá thì rất rẻ, các món hải sản thông thường đều có giá 60k/ đĩa, Một số loại đặc biệt thì bán theo cân - Đồ rất tươi và ngon. Nhà mình đi ăn 5 người, bia nước ngọt... chỉ hết hơn 400k. Rất bất ngờ.

Bữa cơm nhà làm với Hải Sản và Vang Chát - Tại Mini House Đà Nẵng

Rồi mua đồ ăn về tự chế biến, một bữa cơm gia đình với hái sản tươi, vang chát... cực kỳ ấm cúng ở đất khách. Rất thú vị



Buổi tối cả nhà lại Grab sang phố, lê la hàng quán. Hoặc đi ngược về khu An Thượng (Cách chỗ ở 2.5km) - ở đây 70% dân ở là khách Tây, với rất nhiều Bar Tây sôi nổi - Mình có cậu em mở 1 quán cafe nhỏ ở An Thượng 10 - ghé cậu chơi cậu bảo để em dẫn anh đi Bar cho vui, nhưng mình có con nhỏ nên hoãn dịp khác.

ĐI CHƠI.

Không cần đi nhiều. Ở Hội An thì quanh phố cổ 1 đêm là đủ, có điều kiện thời gian thì ngày ra biển An Bàng, hoặc làm Tour Cù Lao Chàm - Kem còn nhỏ nên mình không ra đảo. Còn Hội An thì quá quen thuộc rồi nên cũng không đi nhiều nữa, chỉ đến mấy quán Cafe nổi nổi để vừa chơi vừa học hỏi - là LE Fê Cafétéria , Faifo Coffe... bạn sẽ thấy rất nhiều người nổi tiếng từng checkin ở đây. Và còn nhiều quán đẹp nữa nhưng không có thời gian đi hết.

Faifo Coffee


Biển Mỹ Khê Đà Nẵng rất đẹp. Đẹp không đến từ mặt nước mà ở trên bờ - Quy hoạch tuyệt vời với bãi cát rộng và vô cùng sạch sẽ, mình yên tâm để Kem chạy chân trần trên bãi biển mà không sợ bất kỳ tổn thương nào. Hết bãi cát là bãi cỏ để du khách nghỉ ngơi - qua đường lớn rồi mới tới khu dịch vụ ăn uống. Biển chỉ là biển, không rác, không hàng quán, không xú uế. Những ngày ở Đà Nẵng thời tiết rất đẹp, cả nhà đã gần như không bỏ lỡ bất cứ buổi tắm sáng chiều nào khi ở đây - Và mình ngày càng tin vào bói toán khi ngày xưa có một ông thầy từng nói mình có số thuận đường đi lại, thiệt đường ăn uống - Nghiệm lại từ khi rời khỏi gia đình mình chưa bao giờ bị hụt một chuyến tàu xe nào, luôn có vé tốt ở phút bù giờ, đi du lịch ở đâu thời tiết cũng đẹp dù chẳng bao giờ căn chỉnh. Đổi lại, luôn có sự cố nào đó xảy ra khi mình chuẩn bị tham gia tiệc tùng hay những bữa ăn lớn, thịnh soạn. Kể ra vậy thì cũng không có gì phải phàn nàn nữa.


Quy Hoạch Mỹ Khi rất tốt

Và Biển cũng rất đẹp



Nếu được làm giám đốc sở Du lịch thể thao quần què gì đó ở tỉnh nhà, mình sẽ quy hoạch Cửa Lò đẹp hơn thế. Một bãi biển trời phú đẹp long lanh đến thế mà rác toàn rác, ăn uống nôn mửa ỉa đái ngay mép nước. Tởm lợm.

Bãi biển Mỹ Khê rất sạch sẽ

Mình vào Đà Nẵng là khách lạ, nhưng chỉ cần nhìn biển báo là biết có thể xuống biển ở đâu, lên lối nào. Mình ở Cửa Lò là người nhà nhưng mỗi khi xuống biển lại loay hoay mãi không biết lối nào thì ra được biển. Oái ăm thay!

Không có tầm nhìn - đẹp đến mấy rồi cũng thành mớ hổ lốn hỗn loạn, không hình khối. Tiếc thay.

Vui chơi chính của gia đình là ở biển Mỹ Khê, vợ thì thuê xe máy chạy vào phố và đi chợ búa, mình không có nhu cầu đi đâu thêm. Kể cả Bà Nà, mình thường không mấy ấn tượng với những công trình nhân tạo, mình chỉ hay choáng ngợp với sự hùng vĩ của thiên nhiên. Mình từng đi Bà Nà, và thực tế là không để lại cảm xúc gì mấy. Chỉ hơi tiếc là vợ mình chưa bao giờ lên đó. Thôi, để dành lần sau vậy.

ĐI LẠI

Hãy gọi Grab để di chuyển quãng đường dài ở Đà Nẵng, sẽ rẻ hơn khá nhiều so với Taxi truyền thống. Nếu buộc phải gọi Taxi truyền thống, nên gọi Taxi Đà Nẵng thay vì Taxi Tiên Sa. Tiên Sa chủ yếu chạy dòng Vios, có vẻ mới hơn và giá cước 16-18k/km, Đà Nẵng chạy Morning và giá cước 12 - 13k/1km. Với khoảng di chuyển 2 - 3 km quanh phố. Moring hay Vios, thậm chí có là Lexus thì cũng vậy thôi. Bạn chưa cảm nhận được độ tiện nghi của xe thì tới nơi rồi. Tội gì phải đi xe đắt?

Xe máy ở Đà Nẵng cũng như các nơi khác, 100k/ngày xe số, 120k/ xe ga. Đi thoải mái. Nhưng mình không đi xe máy, mình có con nhỏ, mình ưu tiên trên hết sự an toàn và tiện lợi.

Tại sao nên đi Grab: Vì rẻ hơn,  xe sạch và đẹp hơn, và quan trọng hơn là bạn sẽ không phải lo lắng chuyện tài xế có lừa mình không (Dù mình tin là người Đà Nẵng không có suy nghĩ đó) bởi Grab lên giá trước cho cung đường, tài xế chạy đường nào tùy ý. Không quan trọng ngắn dài.

Gia đình mình đi 4 ngày 3 đêm với cung đường Hội An - Đà Nẵng, đi tàu SE1 giường T1, về SE4 giường T1 (Tàu SE4 nội thất đẹp, hơn hẳn SE1, nhưng mạ ôi, điều hòa 20oC nguyên đêm, không giảm được - khiến mình bị xoang nặng, về nhà mất 400k tiền thuốc. Mỗi lần ra ngoài xong quay lại khoang nằm cảm giác như phòng ướp xác - thật đáng sợ. Thế mà Kem không xi nhê gì, kể cũng lạ) - Ở Villa Hội An, Mini House Đà Nẵng - ăn uống thoải mái thích gì ăn nấy, di chuyển chủ yếu bằng Taxi, Grab... Tổng chi phí: Xem nào.


Vé: 1,2M đi + 1,1M về = 3.3M
Nghỉ: 600k Hội An + 1.400k Đà Nẵng = 2M

Đi lại + Ăn uống các kiểu: Chỉ khoảng 2M - Thế thôi, không nhiều đâu - 2 suất ăn người lớn có đáng mấy đâu. Riêng nhà mình thì tiền Cafe tốn hơn tiền ăn. Mà toàn ăn ngon thôi. Thề.

Tổng khoảng 7.5M cho một chuyến du lịch 4 ngày 3 đêm cả gia đình là mức chấp nhận được. Nếu không muốn nói là rẻ.


Thế đấy. Các bạn có thể tham khảo, những địa điểm được nêu các bạn có thể tìm trên Google hoặc hỏi mình. Cả công ty du lich đã rất nhiệt tình kia, nếu bạn cần mình sẽ cho số liên hệ. :)

Có thể sang năm mình lại đi Đà Nẽng nữa!

Tuesday, July 31, 2018

Bố ơi! Bố nhìn em này - Phần 4

(For My Lovely Little Girl #FMLLG)

Bố, bố - Đèn đỏ phải dừng lại mà. Bố, bố


Con bé hét lên trong xe khiến tôi giật mình. Thề có các vị thần linh, tôi đi qua cột đèn giao thông khi còn 3s đèn xanh. Các đồng chí CSGT tại chốt Nguyễn Văn Cừ giao Lê Hồng Phong có thể khẳng định điều này. Các phương tiện lưu thông cùng thời điểm có thể làm chứng. Và Camera giao thông tại đây có thể xác minh như thế. Nhưng Kem không đồng ý, con bé nhìn thấy đèn giao thông phía đối diện khi 2 bố con đã đi tới giữa ngã tư, và khi đó đèn chuyển sang đỏ.

Bố, bố - đèn đỏ bổ phải dừng lại. Đèn xanh lá cây mới được đi mà. Bố bố.

Bố xin lỗi, bố quên mất, bố quên nhìn đèn con ạ. Lần tới bố sẽ chú ý hơn nhé

Đèn đỏ bố không được đi.... Con bé vẫn phụng phịu.

Bố biết rồi, bố xin lỗi nhé!

Tôi sẵn sàng phân bua với CSGT, cãi tay đôi với phương tiện khác. Thậm chí phủ nhận hoàn toàn hình ảnh từ Camera an ninh bằng mớ lý thuyết kỹ thuật số đã được học... Nhưng đây là Kem, tranh cãi với con bé là bất khả thi. Tôi không ngốc.

Mỗi sáng chở Kem đi học, mỗi chiều đón Kem về - tôi chạy xe không quá 35km/h. Tôi gần như không vượt phương tiện nào trên đường, cứ đi thong thả vậy.

Một lần có một chiếc Taxi xin đường và tấp vào lề phải đón khách, tôi dợm nhẹ ga để vượt lên phía ngoài, ngay lập tức tín hiệu cảnh báo được phát ra
- Bố, bố đi chậm thôi. Bố đi nhanh quá
- Bố biết rồi, bố xin lỗi bố sẽ đi chậm lại.
- Bố không được đi nhanh.

Tôi im lặng, nhẫn nại lái xe đi. Tôi không có cơ hội để giải thích rằng xe chỉ mới ~40km/h - còn dưới quy định rất xa, rằng đi chậm quá trên đường cũng là cản trở giao thông, rằng khi xe họ xin vào lề thì mình phải đi nhanh lên để giải phóng đường, rằng....

Những điều đó tôi sẽ để dành để tranh luận trên các diễn đàn, với những người đi đường khác. Đây là Kem, và tôi không ngốc.



Kem rất thích ăn quà trên xe, dù ăn rất ít thôi nhưng phải có. Một chiều tan học, Kem vừa thưởng thức xong chiếc bánh gạo ưa thích và con bé đưa vỏ lại cho tôi, tôi cất chiếc vỏ vào hộc cửa để về nhà sẽ vứt. Thành phố vừa trải qua một cơn mưa lớn và trời rất mát mẻ dễ chịu. Tôi hỏi Kem có muốn hít khí trời không? và con bé đồng ý.

Tôi vừa hạ cửa kính xuống thì một cơn gió luồn vào, chiếc vỏ bánh bị cuốn ra ngoài ngay lập tức và tôi không kịp giữa lại...

Bố, bố vứt cái gì đó? Bố vứt rác à?
Không con, bố không vứt gì cả
Bố không được vứt rác, bố phải để vào thùng rác
Bố biết rồi, bố nhớ mà.
Trên trường con có thùng rác đấy, ở nhà mẹ cũng có thùng rác.
Bố biết rồi mà.
....

Tôi ngồi im nín thở, sợ con bé hỏi cái vỏ bánh đâu thì không biết nói thế nào. Rất may con bé đã không hỏi tới chuyện đó. Hú hồn.

Tôi đang trên đường trở thành công dân gương mẫu nhất ở cái thành phố này. Tại sao lại không nhỉ? Và thật lạ là chẳng ai tổ chức cái cuộc thi như thế. Chỉ có những danh hiệu về Tổ, phường, lối xóm, gia đình...
Quên tập thể đi, phải tôn vinh cá nhân thì mới có sự cạnh tranh thực sự được. Cá nhân tốt thì gia đình mới tốt, khối phố mới tốt được chứ? Chả phải Lev Tolstoy đã nói thế sao?

Tôi sẽ đề xuất giải thưởng Công dân gương mẫu lên UBTP. Và giải thưởng này sẽ không thể thoát khỏi tay tôi được, tôi khoan khoái nghĩ..

Bố ơi, bố nhìn em này...

Friday, July 6, 2018

Bố ơi! Bố nhìn em này - Phần 3


(For My Lovely Little Girl #FMLLG)

- Bố ơi, bố cho Kem chơi trò chơi một tí nhé.
- Hôm nay không chơi có được không con?
- Một tí thôi bố, một tí thôi....
- Một tí thôi nhé, bố gọi là Kem về ngay nhé.
- Dạ



Đấy là câu chuyện mỗi chiều tôi đón cô gái của mình ở trường học. Kem luôn muốn ở lại để chơi thêm một tí. Nhiều khi cái "một tí" đấy kéo dài cả tiếng đồng hồ. Và vì tôi khá rảnh rỗi vào giờ tan tầm (Tôi thực sự rảnh kể từ khi không còn uống bia nữa) nên tôi luôn chiều con bé. Nhưng tất cả mọi chuyện đều có ngoại lệ, sẽ có một ngày không bình thường trong vô số những ngày bình thường.

Trường học của Kem vừa làm thêm 1 chiếc ghế xích đu rất đẹp, và lũ trẻ luôn muốn ngồi ở đó. Chiều nay đi học về, như thường lệ Kem lại xin bố ở lại chơi thêm một tí, và tôi đồng ý.

Nhưng con bé không chơi cầu trượt như thường lệ, nó cứ nhìn về phía chiếc xích đu và bắt đầu tỏ ra nhõng nhẽo.

- Kem, con chơi cầu trượt đi nào, để còn về nào, muộn rồi con.
- Ứ ư
- Con muốn chơi xích đu phải không?
- Dạ
- Nhưng bây giờ các anh chị lớn đang chơi và đu rất mạnh, con không chơi được. Sáng mai bố sẽ cho con chơi 1 lát.

- Ứ ư

- Con có nghe lời bố không? Bây giờ con có chơi cầu trượt nữa không?
- Ứ ư



Và con bé bắt đầu khóc, tôi cố giải thích cho nó hiểu rằng nó không được chơi xích đu lúc này. Và nếu nó không chơi cầu trượt thì 2 bố con sẽ về. Nhưng đáp lại là sự không hợp tác từ Kem. Tôi bế hẳn con bé lên và đưa ra xe, trong sự giãy giụa và gào thét.

Tôi đỗ xe cách cổng trường khá xa, và khi vừa đặt Kem xuống để mở cửa thì con bé vùng khỏi tay tôi và chạy ngược lại. Vừa chạy vừa ngoái nhìn theo bố, và khi thấy tôi vẫn đứng đó nó quyết định chạy xa hơn. Tới trước cổng trường và bắt đầu gào khóc - Tôi thực sự sốc vì phản ứng này của con bé


- Ai đây, con nhà ai đây? - Phía cổng trường bắt đầu nhốn nháo khi bỗng nhiên có một đứa bé đứng đấy và gào thét. Các phụ huynh khác vừa hỏi nhau vừa nhìn quanh dáo dác. Tôi vẫn đứng theo dõi xem phản ứng của Kem thế nào, nhưng con bé vẫn tiếp tục bị kích động mạnh.

Tôi chạy lại và bế thốc Kem lên, khung cảnh chẳng khác gì một vụ bắt cóc. Và nếu không phải vì đã nhẵn mặt ở trường mỗi ngày có lẽ tôi đã bị một trận đòn nhừ tử từ những vị phụ huynh đứng đó.

Phải mất thêm 15p khóc vật vã trên xe con bé mới bình tĩnh lại, Tôi nói với Kem rằng con sẽ phải suy nghĩ từ đây về tới nhà và xin lỗi bố. Và tôi im lặng không nói gì thêm. Kem cũng thôi khóc nhưng nhất định không ngồi ra ghế của mình, nó ngồi úp mặt vào ngực tôi và ôm chặt cứng, lâu lâu lại ngước mắt lên nhìn bố nhưng tôi lờ đi. Nhất định không nói gì.



Về nhà, tôi kể lại chuyện với vợ và tiếp tục im lặng với con bé. Nó cố làm lành với tôi bằng nhiều cách nhưng tôi từ chối giao tiếp. Tôi chỉ tay và ra hiệu. 2 lần Kem mếu máo bật khóc và chạy ra với mẹ. Vợ tôi nói rằng tôi làm con bé sợ, rằng tôi phải nhẹ nhàng hơn và dỗ dành con bé, nhưng tôi không đồng ý như thế. Tôi nghĩ tôi đã quá dễ dãi với con và nếu con không ngoan ngoãn nghe lời thì ít ra con phải sợ tôi. Không thể trở thành một đứa bé lì lợm được.



Tôi bắt đầu làm các việc mà hàng ngày Kem thường làm cùng tôi, con bé chỉ đứng im trong phòng không dám đi theo.

Trước giờ cơm, tôi lặng lẽ ngồi xem báo cáo tài chính từ điện thoại. TTCK thủng mốc 900 điểm - Cái quái gì đang diễn ra thế này? 2 tháng thị trường mất 30% và 1 tuần gần đây TK của tôi bốc hơi 15%. Thật là khủng khiếp. Sao lại có những ngày tồi tệ như thế này được nhỉ? Tôi cáu kỉnh nghĩ.

Bổng nhiên 1 bàn tay nhỏ xíu cầm lấy điện thoại của tôi, đặt sang bên cạnh giường rồi Kem đứng đó, ngay trước mặt, vòng tay và lí nhí
- Bố ơi, Em xin lỗi bố

Và khi tôi giang tay ra, con bé sà ngay vào lòng và bắt đầu khóc nức nở. Tôi thở hắt ra nhẹ nhõm - Tôi còn chưa biết sẽ cứng rắn với con bé được bao lâu, và nếu nó tiếp tục gan lì thì tôi sẽ xử lý với nó như thế nào ở những bước tiếp theo. Rất bế tắc.

Thế rồi, chính con bé đã tháo gỡ tất cả.

Bố ơi, bố nhìn em này - Em tự ăn bún này, em giỏi chưa?

Friday, June 22, 2018

Bố ơi! Bố nhìn em này - Phần 2


(For My Lovely Little Girl #FMLLG)

Tháng 4/ 2016. Một trận bóng bình thường như bao trận bóng khác tôi vẫn đá. Thế rồi một va chạm nhỏ xảy ra trên sân, tôi bị đau ở đầu gối phải. Nó cũng bình thường như bao lần va chạm khác thôi - vài bữa là khỏi. Tôi nghĩ thế và quên luôn vết đau của mình.

À, tôi không phải là cầu thủ bóng đá. Tôi là một anh chàng công sở, thích bóng đá. Mọi thứ liên quan tới bóng đá: Xem bóng đá, chơi bóng đá, Game bóng đá... À, không, tôi không cá độ!

Tôi đá bóng ở mức trung bình yếu, không có kỹ thuật cá nhân, chạy không nhanh và luôn né tránh va chạm, sút cũng không mạnh, thêm vào đó tôi còn phải ra sân với cặp kính cận 4 diop. Đội bạn luôn nhìn tôi với đôi mắt vô hại. Nhưng điều đó không quan trọng, nó chẳng có ý nghĩa gì hết. Đơn giản là tôi thích đá bóng, cứ ra sân là tôi thấy rất vui sướng, mỗi lần đỡ được một đường chuyền dài của đồng đội tôi cứ tưởng tượng mình là Joan Mata, Mỗi khi chuyền được một đường chuyền đẹp cho đồng đội tôi lại thấy mình giống Paul Scholes. Và trung bình cứ 3 tháng 1 lần tôi lại ghi được 1 bàn thắng - Và khi đó tôi thấy mình đích thị là Ronaldo (Rô béo ấy) rồi. 



Trở lại với chấn thương của tôi. Xin phép các bạn tôi lan man một tí về việc đá bóng để các bạn hiểu rõ đây không phải là chuyện kể của một vận động viên thể thao.

À đấy, tôi bị chấn thương gối sau va chạm trong một trận bóng bình thường. Tôi quên bẵng nó đi, sau trận đấu tôi vẫn đi uống bia với đội và bàn tiếp về trận đấu sắp tới. Nhưng sáng hôm sau khi ngủ dậy, tôi bắt đầu thấy sự bất thường khi chân phải tôi gần như không có cảm giác gì, và phải khá lâu tôi mới có thể ra được khỏi giường. Điều này tôi chưa từng gặp phải. Một tuần liền sau đó tôi đi lại khá khó khăn, tôi không nói với vợ, vì Kem còn nhỏ và cô ấy đã bận bù đầu rồi. Nay tôi lại làm cô ấy lo lắng thêm vì thú vui của mình thì thật ngớ ngẩn. Tôi vẫn cố chịu đựng và tỏ ra bình thường. Tất nhiên là tuần tiếp đó tôi không thể ra sân đá bóng được.



Nhưng mọi chuyện vẫn không khá hơn. Cả tháng trời sau đó tôi luôn vất vả vào buổi sáng, leo cầu thang là một cực hình, và lúc này thì vợ tôi đã biết chuyện. Cô ấy bảo tôi đi khám. Thế là tôi đi khám Cộng hưởng từ khớp gối - Một thuật ngữ chuyên nghiệp của một vận động viên chuyên nghiệp. Tôi mỉm cười khi nghĩ tới việc đó.

Rách sụn chêm - Sắp xếp phẫu thuật sớm để tránh các di chứng nhé. Không cần đi Hà Nội đâu, ở đây làm được, sau 1 tháng có thể đi lại bình thường và 1 năm có thể chơi thể thao nhé. Nguyên văn lời bác sĩ nói với tôi thế


Thế quái nào mà một thằng chơi thể thao dưới mức nghiệp dư như tôi lại gặp một chấn thương chuyên nghiệp đến mức vậy được? Tôi tự nghĩ. Chết tiệt thật, đúng là tai bay vạ gió.


Tôi về nhà nói lại với vợ. Cô ấy bảo tôi đi mổ ngay đi, bác sĩ cũng gọi giục tôi đi mổ. Nhưng tôi cứ lần lữa, tôi muốn ra HN mổ kia. Nhưng anh bạn tôi cũng bị chấn thương ở gối, mổ ở BV TT TƯ hẳn hoi mà bây giờ đi lại còn khó khăn hơn khi chưa mổ - khám đi khám lại bác sĩ bảo bình thường. Bình thường mà chân lại thế này à? Cứt, đếch tin.

Tôi bắt đầu tìm hiểu về y khoa, về sụn chêm. Xem nào, sụn chêm cấu tạo là.., chức năng là... Ô, cái gì thế này.. Sụn chêm tự sinh ra. Vận động điều độ, hạn chế vận động mạnh... theo thời gian sụn chêm sẽ tự sinh ra. Tuyệt, tôi sẽ không đi mổ nữa.





Thời gian đó Kem của tôi được khoảng 10 tháng và bắt đầu có nhu cầu ra ngoài đi chơi nhiều. Buổi chiều sau giờ làm tôi lại để Kem vào xe nôi và đi bộ ra Quảng Trường, cứ đi khi nào thấy mỏi thì lại nghỉ. Cứ đều đặn như thế cho tới khi Kem bắt đầu biết đi - tức là thêm 4 tháng nữa. Tôi vẫn đưa con ra Quảng Trường mỗi tối, để con tập đi và mình đi theo, mệt thì 2 bố con lại nằm ra ô cỏ. Tôi cứ ôm con và nói: Bổ chỉ mong chân sẽ không sao để có thể vui chơi với con được thôi, bố không cần đá bóng nữa.



- Đi, đi, Kem chỉ đáp lại có thế.

Rồi Kem đi vững, chuyển sang giai đoạn tập chạy. Ôi chao, nó khỏe một cách khó hiểu. Mỗi tối ra QT là con chạy không biết mệt. Tôi bở hơi tai, nhiều lúc phải ngồi từ xa nhìn con chơi vì chân của tôi rất mỏi.

Tới tận Tết 2017, nghĩa là hơn 1 năm rưỡi tôi không đá bóng. Trong suốt thời gian đó tôi chỉ tập đi với Kem, tập chạy với Kem và những lúc khá hơn tôi đặt Kem lên chân mình và chơi bập bênh. Cuối 2017, tôi cảm thấy rất ổn. Đi lại nhiều không còn mỏi nữa, buổi sáng cũng rất nhẹ nhàng và leo cầu thang cả chục vòng vẫn ổn. Tôi nói với anh bạn thân rằng tôi muốn tham gia một trận bóng, để chạy thử thôi, và có thể là để chia tay "sự nghiệp" luôn. Thế là tôi có một trận bóng, tôi đá 25p và mặc dù chưa thấy mệt nhưng tôi vẫn chủ động ra nghỉ. Tôi cần lắng nghe đầu gối của mình phản hồi lại.

Mọi chuyện vẫn ổn, sau trận đấu tôi không thấy đau hay mỏi gì nữa. Tôi quay trở lại với đội bóng cơ quan, mỗi tuần ra sân 1 lần, mỗi lần không quá 30p. Đều đặn như thế suốt mấy tháng. Tôi ổn thật rồi.

Tôi đã mừng phát khóc ngay sau trận đấu đầu tiên sau hơn 1 năm rưỡi đấy. Tôi khóc vì tin tưởng rằng chân của tôi đã khỏe mạnh để có thể vui chơi với Kem được cả tuổi thơ của con.

Thật may mắn vì tôi có Kem bắt đầu lớn lên đúng vào lúc gặp chấn thương đấy. Nếu không phải vì Kem, tôi tin mình không đủ động lực để đi bộ đều đặn mỗi tối suốt một năm trời như thế. 

Cảm ơn Kem, cô gái nhỏ đáng yêu của bố!



Wednesday, June 20, 2018

Bố ơi! Bố nhìn em này - Phần 1

(For My Lovely Little Girl #FMLLG)

- Ơ, bố quên à?

- Không, bố có quên gì đâu con?
- Bữa qua bố nói đi học về bố đưa bánh gạo mà?


Thôi chết, lúc sáng lên xe đưa con đi học buột mồm thế nào lại bảo "chiều bố đón bố đưa bánh gạo cho Kem nhé!", quái quỷ gì mà lại quên mất thế này. Rắc rối to rồi.

- Lúc sáng à con, lúc sáng đi học bố nói đưa bánh gạo cho Kem nhỉ?
- Dạ, bố nói bố đón em rồi cho em ăn bánh gạo mà. Bố quên à? (Con vừa nói mắt sáng rực lên, tay múa máy để diễn giải cho bố hiểu rằng bố đã hứa về một chiếc bánh gạo)
- Ừ, bố nhớ rồi. Nhưng lúc trưa bố bận quá, bố không về nhà nên không lấy bánh gạo cho em được - Thôi đành xoa dịu Kem đã, nói dối thêm một tí chắc cũng chẳng hại gì? Mình quyết định thế.
- Bố nói bố đưa bánh gạo cho em mà?
- Ừ, bố nhớ mà. Nhưng bố không về nhà nên không lấy bánh được, bố để ở nhà rồi. Bây giờ về nhà bố lấy cho Kem ăn nhé?
- Dạ.. Kem nhìn ra ngoài cửa sổ, không nói gì thêm. Nét mặt không vui thấy rõ.

- Bố xin lỗi em nhé! Con có giận bố không?
...

Lắc đầu..


Có điều gì ở trong suy nghĩ của một đứa bé hơn 2 tuổi nhỉ? Cả ngày đi học, chơi với rất nhiều bạn và nghịch đủ thứ trên đời tại sao vẫn không quên một chiếc bánh gạo được bố nói ra từ lúc 7h sáng nhỉ? Bây giờ đã gần 18h chiều rồi cơ mà?

Phải rút kinh nghiệm mới được. Trẻ 2 tuổi trí nhớ cực tốt - phải cảnh giác với việc hứa hẹn mới được. Nếu không là mệt với nàng ngay. Sai lầm như hôm nay nhất định không được mắc phải nữa. Mình nghĩ thế.

- Kem Kem, cầm tay bố cái nào.. - Mình đưa tay sang tìm tay con bé, Kem không cầm tay bố như thường lệ, đáp lại:


- Bố lái xe chậm thôi.

Thôi, thế là giận thật rồi. Tại sao mình lại đãng trí thế được nhỉ? Một cái bánh gạo thôi mà cũng quên được. Tai hại thật.
Bánh gạo, bánh gạo. Nhất định phải nhớ, không được buột mồm hứa bất kỳ điều gì với con bé này được. Những đứa trẻ khác có thế không nhỉ? Chắc cũng thế cả thôi... Ngoài kia có lẽ có đầy những ông bố đang nói dối như cuội để vá víu những lời hứa "buột mồm" với đứa trẻ của mình thôi...

Tuổi lên 3 này sẽ kéo dài bao lâu nhỉ?