Tuesday, July 31, 2018

Bố ơi! Bố nhìn em này - Phần 4

(For My Lovely Little Girl #FMLLG)

Bố, bố - Đèn đỏ phải dừng lại mà. Bố, bố


Con bé hét lên trong xe khiến tôi giật mình. Thề có các vị thần linh, tôi đi qua cột đèn giao thông khi còn 3s đèn xanh. Các đồng chí CSGT tại chốt Nguyễn Văn Cừ giao Lê Hồng Phong có thể khẳng định điều này. Các phương tiện lưu thông cùng thời điểm có thể làm chứng. Và Camera giao thông tại đây có thể xác minh như thế. Nhưng Kem không đồng ý, con bé nhìn thấy đèn giao thông phía đối diện khi 2 bố con đã đi tới giữa ngã tư, và khi đó đèn chuyển sang đỏ.

Bố, bố - đèn đỏ bổ phải dừng lại. Đèn xanh lá cây mới được đi mà. Bố bố.

Bố xin lỗi, bố quên mất, bố quên nhìn đèn con ạ. Lần tới bố sẽ chú ý hơn nhé

Đèn đỏ bố không được đi.... Con bé vẫn phụng phịu.

Bố biết rồi, bố xin lỗi nhé!

Tôi sẵn sàng phân bua với CSGT, cãi tay đôi với phương tiện khác. Thậm chí phủ nhận hoàn toàn hình ảnh từ Camera an ninh bằng mớ lý thuyết kỹ thuật số đã được học... Nhưng đây là Kem, tranh cãi với con bé là bất khả thi. Tôi không ngốc.

Mỗi sáng chở Kem đi học, mỗi chiều đón Kem về - tôi chạy xe không quá 35km/h. Tôi gần như không vượt phương tiện nào trên đường, cứ đi thong thả vậy.

Một lần có một chiếc Taxi xin đường và tấp vào lề phải đón khách, tôi dợm nhẹ ga để vượt lên phía ngoài, ngay lập tức tín hiệu cảnh báo được phát ra
- Bố, bố đi chậm thôi. Bố đi nhanh quá
- Bố biết rồi, bố xin lỗi bố sẽ đi chậm lại.
- Bố không được đi nhanh.

Tôi im lặng, nhẫn nại lái xe đi. Tôi không có cơ hội để giải thích rằng xe chỉ mới ~40km/h - còn dưới quy định rất xa, rằng đi chậm quá trên đường cũng là cản trở giao thông, rằng khi xe họ xin vào lề thì mình phải đi nhanh lên để giải phóng đường, rằng....

Những điều đó tôi sẽ để dành để tranh luận trên các diễn đàn, với những người đi đường khác. Đây là Kem, và tôi không ngốc.



Kem rất thích ăn quà trên xe, dù ăn rất ít thôi nhưng phải có. Một chiều tan học, Kem vừa thưởng thức xong chiếc bánh gạo ưa thích và con bé đưa vỏ lại cho tôi, tôi cất chiếc vỏ vào hộc cửa để về nhà sẽ vứt. Thành phố vừa trải qua một cơn mưa lớn và trời rất mát mẻ dễ chịu. Tôi hỏi Kem có muốn hít khí trời không? và con bé đồng ý.

Tôi vừa hạ cửa kính xuống thì một cơn gió luồn vào, chiếc vỏ bánh bị cuốn ra ngoài ngay lập tức và tôi không kịp giữa lại...

Bố, bố vứt cái gì đó? Bố vứt rác à?
Không con, bố không vứt gì cả
Bố không được vứt rác, bố phải để vào thùng rác
Bố biết rồi, bố nhớ mà.
Trên trường con có thùng rác đấy, ở nhà mẹ cũng có thùng rác.
Bố biết rồi mà.
....

Tôi ngồi im nín thở, sợ con bé hỏi cái vỏ bánh đâu thì không biết nói thế nào. Rất may con bé đã không hỏi tới chuyện đó. Hú hồn.

Tôi đang trên đường trở thành công dân gương mẫu nhất ở cái thành phố này. Tại sao lại không nhỉ? Và thật lạ là chẳng ai tổ chức cái cuộc thi như thế. Chỉ có những danh hiệu về Tổ, phường, lối xóm, gia đình...
Quên tập thể đi, phải tôn vinh cá nhân thì mới có sự cạnh tranh thực sự được. Cá nhân tốt thì gia đình mới tốt, khối phố mới tốt được chứ? Chả phải Lev Tolstoy đã nói thế sao?

Tôi sẽ đề xuất giải thưởng Công dân gương mẫu lên UBTP. Và giải thưởng này sẽ không thể thoát khỏi tay tôi được, tôi khoan khoái nghĩ..

Bố ơi, bố nhìn em này...

Friday, July 6, 2018

Bố ơi! Bố nhìn em này - Phần 3


(For My Lovely Little Girl #FMLLG)

- Bố ơi, bố cho Kem chơi trò chơi một tí nhé.
- Hôm nay không chơi có được không con?
- Một tí thôi bố, một tí thôi....
- Một tí thôi nhé, bố gọi là Kem về ngay nhé.
- Dạ



Đấy là câu chuyện mỗi chiều tôi đón cô gái của mình ở trường học. Kem luôn muốn ở lại để chơi thêm một tí. Nhiều khi cái "một tí" đấy kéo dài cả tiếng đồng hồ. Và vì tôi khá rảnh rỗi vào giờ tan tầm (Tôi thực sự rảnh kể từ khi không còn uống bia nữa) nên tôi luôn chiều con bé. Nhưng tất cả mọi chuyện đều có ngoại lệ, sẽ có một ngày không bình thường trong vô số những ngày bình thường.

Trường học của Kem vừa làm thêm 1 chiếc ghế xích đu rất đẹp, và lũ trẻ luôn muốn ngồi ở đó. Chiều nay đi học về, như thường lệ Kem lại xin bố ở lại chơi thêm một tí, và tôi đồng ý.

Nhưng con bé không chơi cầu trượt như thường lệ, nó cứ nhìn về phía chiếc xích đu và bắt đầu tỏ ra nhõng nhẽo.

- Kem, con chơi cầu trượt đi nào, để còn về nào, muộn rồi con.
- Ứ ư
- Con muốn chơi xích đu phải không?
- Dạ
- Nhưng bây giờ các anh chị lớn đang chơi và đu rất mạnh, con không chơi được. Sáng mai bố sẽ cho con chơi 1 lát.

- Ứ ư

- Con có nghe lời bố không? Bây giờ con có chơi cầu trượt nữa không?
- Ứ ư



Và con bé bắt đầu khóc, tôi cố giải thích cho nó hiểu rằng nó không được chơi xích đu lúc này. Và nếu nó không chơi cầu trượt thì 2 bố con sẽ về. Nhưng đáp lại là sự không hợp tác từ Kem. Tôi bế hẳn con bé lên và đưa ra xe, trong sự giãy giụa và gào thét.

Tôi đỗ xe cách cổng trường khá xa, và khi vừa đặt Kem xuống để mở cửa thì con bé vùng khỏi tay tôi và chạy ngược lại. Vừa chạy vừa ngoái nhìn theo bố, và khi thấy tôi vẫn đứng đó nó quyết định chạy xa hơn. Tới trước cổng trường và bắt đầu gào khóc - Tôi thực sự sốc vì phản ứng này của con bé


- Ai đây, con nhà ai đây? - Phía cổng trường bắt đầu nhốn nháo khi bỗng nhiên có một đứa bé đứng đấy và gào thét. Các phụ huynh khác vừa hỏi nhau vừa nhìn quanh dáo dác. Tôi vẫn đứng theo dõi xem phản ứng của Kem thế nào, nhưng con bé vẫn tiếp tục bị kích động mạnh.

Tôi chạy lại và bế thốc Kem lên, khung cảnh chẳng khác gì một vụ bắt cóc. Và nếu không phải vì đã nhẵn mặt ở trường mỗi ngày có lẽ tôi đã bị một trận đòn nhừ tử từ những vị phụ huynh đứng đó.

Phải mất thêm 15p khóc vật vã trên xe con bé mới bình tĩnh lại, Tôi nói với Kem rằng con sẽ phải suy nghĩ từ đây về tới nhà và xin lỗi bố. Và tôi im lặng không nói gì thêm. Kem cũng thôi khóc nhưng nhất định không ngồi ra ghế của mình, nó ngồi úp mặt vào ngực tôi và ôm chặt cứng, lâu lâu lại ngước mắt lên nhìn bố nhưng tôi lờ đi. Nhất định không nói gì.



Về nhà, tôi kể lại chuyện với vợ và tiếp tục im lặng với con bé. Nó cố làm lành với tôi bằng nhiều cách nhưng tôi từ chối giao tiếp. Tôi chỉ tay và ra hiệu. 2 lần Kem mếu máo bật khóc và chạy ra với mẹ. Vợ tôi nói rằng tôi làm con bé sợ, rằng tôi phải nhẹ nhàng hơn và dỗ dành con bé, nhưng tôi không đồng ý như thế. Tôi nghĩ tôi đã quá dễ dãi với con và nếu con không ngoan ngoãn nghe lời thì ít ra con phải sợ tôi. Không thể trở thành một đứa bé lì lợm được.



Tôi bắt đầu làm các việc mà hàng ngày Kem thường làm cùng tôi, con bé chỉ đứng im trong phòng không dám đi theo.

Trước giờ cơm, tôi lặng lẽ ngồi xem báo cáo tài chính từ điện thoại. TTCK thủng mốc 900 điểm - Cái quái gì đang diễn ra thế này? 2 tháng thị trường mất 30% và 1 tuần gần đây TK của tôi bốc hơi 15%. Thật là khủng khiếp. Sao lại có những ngày tồi tệ như thế này được nhỉ? Tôi cáu kỉnh nghĩ.

Bổng nhiên 1 bàn tay nhỏ xíu cầm lấy điện thoại của tôi, đặt sang bên cạnh giường rồi Kem đứng đó, ngay trước mặt, vòng tay và lí nhí
- Bố ơi, Em xin lỗi bố

Và khi tôi giang tay ra, con bé sà ngay vào lòng và bắt đầu khóc nức nở. Tôi thở hắt ra nhẹ nhõm - Tôi còn chưa biết sẽ cứng rắn với con bé được bao lâu, và nếu nó tiếp tục gan lì thì tôi sẽ xử lý với nó như thế nào ở những bước tiếp theo. Rất bế tắc.

Thế rồi, chính con bé đã tháo gỡ tất cả.

Bố ơi, bố nhìn em này - Em tự ăn bún này, em giỏi chưa?